Thanh Phương đứng lóng ngóng trong sân chờ Nguyệt Hương gởi xe. Cô nhìn vào cửa. Chẳng thấy gì ngoài chiếc bàn dài trống trơn. Căn phòng tương đối sạch sẽ nhưng không đẹp và rộng như phòng làm việc của ba cô ngày xưa.

Nguyệt Hương đã nói với cô là làm việc trong một công ty. Công ty mà là thế này đây sao?
Thanh Phương ngồi một mình trước ngôi mộ hãy còn màu vôi mới. Khuôn mặt đẹp tuyệt vời đầm đìa nước mắt. Cô chống cằm, quay lại nhìn bức hình trước mộ. Đó là ảnh chụp khi ba và cô đi du lịch ở Pháp. Ba chết bất ngờ quá nên cô không tìm được ảnh nào khác, phải nhờ máy tính xử lý. Đó là bức ảnh chụp trung thực gương mặt ba nhất, và cô chỉ muốn giữ lại hình ảnh như vậy về ba. Còn sau này khi ba thất bại, hình ảnh về một người tiều tuỵ thất chí làm cô đau lòng không muốn nhớ tới nữa.
Thanh Phương cầm chậu Bạch Kim Anh ra sân. Cô đến phía bờ tường đứng lóng ngóng tìm chỗ có nắng treo chậu hoa. Hôm nay nắng rất nhẹ. Gần tám giờ mà mặt trời như vẫn còn lấp ló trong mây. Mọi ngày cô chỉ việc đặt chiếc chậu lên trên giàn phong lan là đủ có ánh sáng tràn trề. Nhưng hôm nay phía góc đó trời cứ mát mát. Không biết bỏ một ngày thì hoa có bị ảnh hưởng gì không. Cô không yên tâm được.
Minh Thư đỡ lấy bìa hồ sơ trên tay ông Trường, cô định đi ra thì ông gọi lại :

- Còn photo bức thư gởi bằng hãng Newbon thành hai bản, một bản gởi đi hôm nay, bản kia lưu vào hồ sơ.

- Dạ.
Minh Thư ngồi bó gối bên bờ mương, nhìn xuống dòng nước đục có rải rác mấy chiếc lá rơi. Đã một tuần cô về nhà ngoại một mình. Trưa này cô cũng ra đấy ngắm dòng nước chảy lặng lờ, cảm nhận sự yên vắng của đồng quê. Nỗi buồn cô mang từ thành phố như cũng không còn cồn cào nữa, chỉ chìm vào sâu lắng, miên man.
Phân trang 13/21 Trang đầu Trang trước 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]