Tiểu thuyết - Hoàng Thu Dung - Website của Hoàng Thu Dung do người hâm mộ lập
Hải Đăng thảy cho Thái Trung lon tiger, rồi đến ngồi buông thõng một chân lên bàn. Vừa khui lon bia, anh vừa hất mặt lên:

- Sáu giờ rồi, không đi sao?
Thể Tần dừng xe trước ngôi nhà hai tầng đồ sộ. Cô mở quyển sổ xem lại địa chỉ, rồi nhìn thoáng vào trong. Chẳng lẽ đây là nhà của Hải Đăng. Cô mang máng mình đã đến đây một lần. Thật ra cô không biết hắn ở đâu, chỉ nhờ tổng đài phăng ra địa chỉ từ số điện thoại của hắn. Cô không ngờ hắn có một gia sản như vậỵ Thảo nào, ba cứ luôn ca ngợi hắn là thần tượng tuổi trẻ. Thật đáng xấu hổ.
Thế là Bách Thắng đã đi. Anh lên máy bay vào tuần trước. Thể Tần không ra phi trường tiễn, dù Tường Phương có ca cẩm hết một buổi. Cả Tường Phương cũng không biết chuyện cô bị từ chốị Còn cô thà chết còn hơn hé miệng kể cho người thứ ba, dù đó là người thân nhất.
Bà Mỹ cau mặt, im lặng. Thể Tần đã uống xong ly sữạ Cô định đứng dậy thì bà Mỹ lên tiếng:

- Hải Đăng nó không phải công tử bột như con tưởng đâu. Tiền nó làm ra thừa sức để nó sống như ông hoàng, cần gì phải dựa vào mẹ nó. Mẹ không thích con đánh giá nó hồ đồ như vậỵ Dì Kiều nghe được mất lòng lắm.
“Đồ nham nhở! Có nghĩa là anh ta gián tiếp chê mình xấụ Bất lịch sự.”- Thể Tần nghĩ một cách hung hăng. Nhưng cô không vội độp lại hắn, chỉ phản đối kiểu con nhà hiền thục:

- Thế không thích thì anh đi làm gì? Anh sợ bị mẹ mắng hả?
Phân trang 10/154 Trang đầu Trang trước 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]