Cô không thấy phía sau cộ Hiệu Nghiêm cười gằn 1 cách giận dữ . Anh không nói gì, nhưng như thế không có nghĩ là buông xuôi cho cô muốn làm gì thì làm.

Hôm sau đến công ty, việc đầu tiên là anh gọi Hữu Trí vào phòng :

- Anh giải thích đi, tại sao anh tìm chỗ làm cho Thúy Vân ? Hình như anh chìu ý cô ta hơn là quan trọng thể diện của tôi ?

Hữu Trí như đã đoán trước phản ứng này, anh nói 1 cách bình tĩnh :

- Chị ấy năn nỉ tôi mãi . Anh hãy nghĩ xem, ở vị trí của tôi, tôi làm sao từ chối . Chị ấy là vợ anh mà, nói giám tiếp, chị ấy cũng là sếp của tôi.

Hiệu Nghiêm phẩy tay :

- Nhưng mối quan hệ giữa tôi với cô ta không bình thường như ngước khác . Anh cũng thừa biết chưa bao giờ tôi xem cô ta là vơ.

Cách nói của Hiệu Nghiêm làm Hữu Trí thấy nhẹ lòng cho Thúy Vân. Nhưng anh vần giữ vẻ thản nhiên :

- Có thể tôi đã sai lầm, nhưng bây giờ chị Văn lỡ biết rồi

Hiệu Nghiêm chống tay xuống bàn, quay lại :

- Đó là công việc gì vậy ?

- 1 là kế toán tổng hợp, hoặc làm phiên dịch, tùy chị ấy chọn

- Việc nào làm ở Vũng Tàu ?

- Cái đó là công ty thương mại . Thật ra tôi cũng khuyên chị ấy đừng đi xa, dù sao chị Văn cũng là phụ nữ, lại có gia đình, đi như thế không tiện

Hiệu Nghiêm khoát tay :

- Cô ta đi xa như vậy, những người trong gia đinh tôi sẽ nhìn vào tôi mà phê phán, tôi không muốn cô ta làm tôi mất thể diện

Hữu Trí nói như gợi ý :

- Thúy Vân muốn đi làm như vậhy, chứng tỏ chị ấy không hề nhắm nhe vào công tỵ Và cả 1 thời gian dài chị ấy cũng không tìm cách chen chân vào đây, anh không thấy vậy sao ?

- Tôi có nhận ra chuyện đó, nhưng tôi chưa dám khẳng định

Anh cười nhếch môi :

- Thật ra tôi không muốn đề phòng 1 người lẽ ra phải là thân thiết với mình đâu. Tôi rất muốn xem cô ta là vợ, xây dựng 1 gia đình thật sự . Nhưng vị trí của tôi không cho phép tôi làm điều đó

- Anh đề phòng ông già vợ của mình ?

- Điều đó hiển nhiên rồi

Hiệu Nghiêm ngước mặt nhìn lên trần nhà, dáng điệu tư lự :

- Tôi luôn sống trong tâm trạng đề phòng nội công ngoại kích . Anh có hiểu tâm lý đó nặng nề thế nào không ? Đó là cái giá tôi phải trả cho sự lựa chọn của tôi đấy

Hữu Trí thở dài :

- Tôi biết, ở vị trí của anh có lẽ tôi cũng phải như vậy . Nhưng tôi khuyên anh, hãy vị tha với Thúy Vân 1 chút . Đã lỡ cưới rồi, không thể bỏ được, vậy thì anh hãy chấp nhận hoàn cảnh đi.

Hiệu Nghiêm im lặng, Hữu Tri hiểu anh đã nói chạm vấn đề nóng bỏng mà thầm lặng giữa 2 bên. Đó à chuyện của Yến Oanh.

Cả 2 chưa bao giời đá động đến chuyện riêng tư của nhau, nhưng trong thâm tâm, Hữu Trí ngầm hiểu Hiệu Nghiêm vẫn chưa quên người yêu cũ . Cho nên Thúy Văn dù có vô tội, anh ta cũng khó mà tiếp nhận hoặc yêu thương cô.

Hiệu Nghiêm chợt quay lại, nói như quyết định :

- Nếu Thúy Văn muốn đi làm, cứ chìu ý cô tạ Nhưng anh chỉ nên giới thiệu cô ta làm phiên dịch, như thế sẽ kông ảnh hưởng đến ai ca?

Hữu Trí hỏi gặng :

- Anh hkông muốn chị Văn đi xa à ?

Hiệu Nghiêm nói lơ lững :

- Tôi không muốn có sự xáo trộn trong gia đình

- Nhưng chị ấy bướng bỉnh lắm, tôi không tin là sẽ thuyết phục được

Hiệu Nghiêm khoát tay :

- Nếu muốn, anh sẽ làm được đấy . Có rất nhiều cách để dối cô ta.

Hữu Trí suy nghĩ 1 lát, rồi nhìn Hiệu Nghiêm 1 cách ý nghĩa :

- Anh biết không giám đốc, anh đang giữ 1 kho báo trong tay mà không biết khai thắc đấy . Vợ anh rất thông minh và nhiều năng lực

- Thế à ? - Hiệu Nghiêm hỏi thờ ơ.

- Chị ấy biết 3 ngoại ngữ, lại đi theo ngành ngoại thương. Nếu tuyển người, anh khó tìm ai hội nhiều điều kiện đến vậy . Chị ấy mà giao dịch với khách hàng thì tuyệt

Hiệu Nghiêm suy nghĩ 1 lát, rồi nói lãnh đạm :

- 1 nhân tài mà thiếu đạo đức thì tác hại của nó ghê hớm hơn nhiều, anh không nhớ điều đó sao ?

- Tôi không quan tâm . Vì trong mắt tôi, chị Vân là người vô hại và là vợ anh.

Hiệu Nghiêm khoát tay :

- Đừng nói chuyện nầy nữa, cứ làm vậy đi.

- Anh còn bàn chuyện gì nữa không ?

- Không, anh cứ làm việc của anh đi.

Hữu Trí đi ra ngoài . Nhưng Hiệu Nghiêm vẫn ngồi yên bên bàn, lẳng lặng suy nghĩ . Những gì anh ta nói đã khơi gợi những ý nghĩ thầm kín của anh. Có điều anh không muốn thừa nhận.

Sống cùng nhà với Thúy Văn rồi, anh lờ mờ cảm thấy cô không ghê gớm như anh tưởng . Anh không khẳng định cô hoàn toàn vô hại, nhưng tích cách của cô không làm anh dị ứng như đã từng có thành kiến

Hiệu Nghiêm rất ngạc nhiên khi nhớ lại những gì Hữu Trí nói về cộ 1 điều gần như anh không biết, cô ta biết 1 lúc 3 thứ tiếng . Nếu tuyển nhân viên anh chỉ đòi hỏi thế là cùng

Mà cũng không ngờ cô ta nhút nhát như thế, cô ta không dám tự mình bung ra mà phải dựa vào Hữu Trí . Như thế nầy không chừng chính Hữu Trí ủng hộ sự nổi loạn của cô tạ Có thể lắm chứ

Buổi chiều vừa về nhà, anh đã nghe tiếng cười nói vẳng xuống phòng khách . Anh lên lầu, và đẩy cửa phòng bé Hân xem chuyện gì . Trong phòng, con bé đang mặc chiếc áo dài và rộng thùng thình, nó đang hai tay vẫy như cánh vịt, chân nhúng nhúng như lồ xọ Thục Linh và Thúy Văn ngồi trên giường tán thưởng . Con bé hứng hí làm trò nhiều hơn, cả 3 hình như mới đi mua sắm về . Vì anh thấy những gói to nhỏ còn vương vãi trên giường :

Hiệu Nghiêm bước hẳn vào phòng . Thấy anh, bé Hân reo lên :

- Anh 2, coi em múa nè, đẹp không ?

Hiệu Nghiêm mỉm cười :

- Mặc áo của ai mà rộng th`ung thình vậy, coi chừng té đấy

Con bé noi như khoe :

- Tụi em mới đi chợ về nè, gom hết chợ về luôn, đi với 2 chị vui qúa trời

Hiệu Nghiêm quay qua nhìn Thúy Văn, nãy giờ cô ngồi im như không quen có người lạ trong phòng . Thái độ thay đổi hẳn với lúc nảy . Anh phớt lờ thái độ đó và noi như thông báo :

- Anh Trí bảo công ty thương mại đã tuyển đủ người, em có thể xin làm thông dịch viên, nếu em muốn đi làm ngay, còn không thì phải tự tìm mấy nơi khác

Giọng anh có vẻ ngọt ngào hơn, đó là khi có mặt mọi người, như 1 sự thoa? thuận ngầm . Thúy Văn gật đầu :

- Vậy hả, để em nghĩ lại xem.

Bé Hân tò mò :

- Bộ chị định đi làm hả chị Vân, chị làm ở đâu vậy ? Và có đi suốt ngày như anh 2 với anh 3 không ?

- Có chứ, ai đi làm cũng phải vậy thôi.

Mặt con bé tiu nghĩu :

- Chị mắc đi suốt ngày, ở nhà khôg có ai chơi điện tử vơi em, buồn thấy mồ . Thôi chị đừng làm gì đi.

Thục Linh cốc đầu con bé :

- Con nhỏ nầy, không lẽ chị Văn ở nhà để chơi với em. Chị ấy phải đi làm nữa chứ

- Thế chị đến công ty làm chung với anh 2 phải không, như thế anh và chị cùng đưa em đến trường 1 lượt, vui thật

Hiệu Nghiêm lắc đầu :

- Chị Văn không làm ở công ty mình, ở đó không có công việc nào thích hợp với chị ấy cả, em hiểu không ?

Bé Hân tin ngay, không cần giải thích gì thêm. Thục Linh thì có vẻ nghĩ ngợi nhưng không nói gì

Không khi vui vẻ lúc nãy đã lắng xuống, nhất là vì Thúy Văn cứ ngồi im. Một lát cô đưng lên đi về phòng mình . Còn lại mấy anh em, Thục Linh hỏi khẻ :

- Như thế có kỳ không anh 2, nhà mình có công ty mà chị ấy lại đi ra ngoài làm, em sợ mấy bác phê bình đấy

Hiệu Nghiêm khoát tay :

- Anh sẽ có cách giải thíc, em đừng lo

Anh ngồi lại 1 lát, rồi đi về phòng Thúy Văn cũng từ phòng tắc bước ra. Anh đứng tựa cạnh bàn nhìn cô :

- Tôi thấy cô nên làm thông dịch, đừng tìm kiếm công việc hợp với cái nghề của cô nữa . Như vậy mọi người không có lý do gì để phê bình cô và tôi, cô nghĩ sao ?

Thúy Văn yên lặng 1 chút, rồi nói nhát gừng :

- Tôi sẽ bàn chuyện nầy với anh Trí

- Tại sao không bàn với tôi ?

- Tại sao tôi phải bàn với anh ? - Thúy Văn hỏi vặn lại

Hiệu Nghiêm không hề nao núng trước thái độ đối đầu thầm lặng của cô và nói tỉnh bơ :

- Trước đây tôi đã từng nói, những việc cô làm sẽ ảnh hưởng đến tôi và ngược lại . Bây giờ cũng có lý do đó

Thúy Văn chợt ngước lên nhìn anh :

- Anh luôn luôn áp đặt tôi, ngay cả lúc tôi muốn vượt ra, tôi cũng không thóat được sự khống chế của anh.

Nói xong cô bỏ đi vào góc phòng, kéo màn lại . Cử chỉ vừa chống đối vừa có gì đó vùng vằng như đứa trẻ . Hiệu Nghiêm vẫn đứng yên bên bàn, hơi cúi đầu suy nghĩ . Anh chợt tự hỏi mình, thật sự anh có độc đoán với cô qúa không ?

Qủa thật là anh đã như vậy . Và trên thực tế Thúy Văn không làm gì để đối đầu với anh, ngoài những phản kháng yếu ớt . 1 tích cách như vậy, có lẽ sẽ qúa đáng nếu cứ gán ghép cho cô những tội lỗi mà anh tưởng tượng

Hiệu Nghiêm lắc đầu, không muốn nghĩ tới nữa . Dù sao cũng không thể thiếu thận trọng . Cả 2 đều cần thời gian để hiểu nhau hơn. Và anh tin đến lúc nào đó, Thúy Văn sẽ nhận ra rằng anh không đến nổi ích kỷ như cô tưởng

Hôm sau vào công ty, anh đi ngay lên tìm Hữu Trí

- Sáng nay Thúy Văn đi phòng vấn phải không ? Anh đến đó xem cô ta như thế nào . Tôi thấy cô ta hình như rất dễ mất bình tĩnh

- Có lẽ vậy . Chị ấy có vẻ hơi nhát khi ngồi trước người lạ . Nhưng tôi nghĩ, cái đó khắc phục được, so với những chi tiết đó, chị ấy có qúa nhiều ưu điểm, anh không thấy sao ?

Hiệu Nghiêm nhìn Hữu Trí chăm chú :

- Tôi cảm thấy anh hiểu cô ấy nhiều hơn tôi

- Ồ, cũng đâu có gì nhiều, tại tôi không bị thành kiến như anh.

- Hữu Trí nói xong vọi đi ngaỵ Anh cảm thấy lúng túng trước cách nhìn và cách nói của Hiệu Nghiêm. Không biết đó là sự khám phá hay nghi ngờ . Nhưng dù thế nào đi nữa, anh vẫn nhột nhạt như mình bị bắt qủa tang làm chuyện xấu

Anh đi ra ngoài đường, đầu óc vẫn suy nghĩ miên man. Anh chợt nhận ra sự thay đổi rất lạ Ở Hiệu Nghiêm. Hình như có 1 vẻ gì đó dịu dàng hơn khi nói về Thúy Văn. Và 1 sự quan tâm thật sự về bản thân cô, chứ không pảhi sợ mất uy tín của công ty.

Hiệu Nghiêm ngồi 1 mình trong phòng, chìm đắm trong dòng suy nghĩ riêng. Sáng nay Thúy Văn đến công ty bằng xe riêng của cô, với lý do là cô cần xe để đi lại trong giờ làm việc . Cách giải thích đó có vẻ hợp lý . Nhưng Hiệu Nghiêm biết rất rõ, đó chỉ là cái cơ để cô tránh tiếp xúc riêng với anh.

Những ngày đầu đi là, cô thụ động để anh đưa đón . Với anh, những lúc như vậy rất dễ chịu . Buổi sáng anh đưa bé Hân đến trường . Sau đó đến công ty cô rồi mới trở về công ty anh, buổi trưa cũng đón như thế . Và anh nhận ra khi có mặt bé Hân, cô nói chuye6.n cởi mở rất linh hoạt . Nhưng khi chỉ còn 2 người trong xe, vẻ dễ thương đó biến mất . Còn lại là cử chỉ khép kín khó khăn.

Đó là thái độ thường xuyên trước đây khi cô tiếp xúc với anh ở công ty, lúc 2 người chưa cưới . Sau này anh mới nhận ra rằng, lúc đó cô khong có thái đội kháng ngấm ngầm, chắc có lẽ anh không bị nhiều thành kiến như vậy

Mà cũng không thể trách Thúy Văn. Vừa mới ra đời đã gặp phải 1 áp lực nặng nề như vậy, cô làm sao mà vui cho nổi . Bây giờ nhớ lại cách xử sự nặng tay của mình trước đó, anh thấy có 1 chút hối hận

Qủa thật là cô rất hiền, rất dễ thương, tuy có hơn bướng 1 chút

Chợt nhớ ra. Hiệu Nghiêm đứng dậy đến tủ lấy hồ sơ của Thúy Văn ra xem. Đây là hồ sơ mà trước đây cô nộp để xin việc . Trong công ty chưa có nhận viên nào có nhiều bằng cấp như cộ Nhưng cuối cùng cũng không có ai bị đầy xuống làm công biệc tạp nham như cộ Nhớ lại chuye6.n đó, anh thấy nao nao.

Hiệu Nghiêm nhìn lướt qua bản lý lịch . Hôm nay đúng là ngày sinh nhật của Thúy Văn. Rất may là anh đã nghĩ ra chuyện này sớm . Anh nhìn đồng hồ rồi cất tập hồ sơ vào tủ và rời khỏi công ty.

Đích thân anh đến bưu điện chọn 1 bó hoa thật đẹp và yêu cầu gởi đến chỗ làm của Thúy Văn

Anh trở về công ty giải quyết vài việc rồi lại ngồi 1 mình trong phòng suy nghĩ miên man về cộ Anh hình dung thái độ ngỡ ngàng của cô khi nhận thái độ thân thiện của anh. Lúc ở nhà cũng vậy . Bao giờ cô cũng có vẻ ngạc nhiên khi anh quan tâm đê"n cô bằng những săn sóc nho nhỏ . Có lẽ cô không quen như vậy

Rồi em sẽ quen, và sẽ không cảm thấy có chồng là địa ngục như em đã từng nghĩ . Hiệu Nghiêm nghĩ thầm với 1 chút âu yếm

Chợt có tiếng chuông reo. Anh nghiêng người tới nhắc máy . Phía bên kia là giọng Thúy Văn :

- Alô, có phải là anh Nghiêm không ?

- Văn hả ?

- Vâng.

Im lặng 1 chút, rồi cô nói có vẻ thận trọng :

- Tôi đã nhận được điện hoa của anh, cám ơn anh rất nhiều

- Chúng mừng sinh nhật

- Cám ơn.

Hinh như cô muốn nói gì đó nhưng còn ngập ngừng . Hiệu Nghiêm cầm ống nghe, kiên nhần chờ . Nhưng cuối cùng ôc không nói gì và gác máy . Có lẽ cô không quen nói chuye6.n riêng tư với anh, mà cũng không biết gì để nói

Hiệu Nhgiêm rất muốn biết cô có vui không ? Nhưng cách nói của cô không bộc lỘ đưo8.c gì để anh có thể đoán . Vừa là vợ chồng, vừa là xa lạ để chinh phục, anh thấy nó hay hay.

Buổi trưa anh định về thì Yến Oanh gọi cho anh. Đây là lần đầu tiên cô gọi điện đến chỗ anh làm việc kể từ sau đám cưới . Điều đó làm anh rất ngạc nhiên

- Có chuyện gì vậy Oanh ?

- Anh Nghiêm, chiều nay đi làm về, anh hãy đến gặp em được không anh ?

- Chuyện gì vậy em ?

- Gặp rồi sẽ nói, em đang buồn lắm, em cảm thấy không đủ sức chịu đựng được nữa

- Tại sao ? Chồng em hắt hủi em à ?

- Chuyện dài lắm . Gặp rồi em sẽ nói

- Em muốn gặp ở đâu ?

- Ở khách sạn . Chiều nay 5 giờ em sẽ đến đó và sẽ gọi điện cho anh biết số phòng

Hiệu Nghiêm băn khoăn :

- Có nên không em ? Tại sao lại gặp ở đó ?

- Em những như vậy sẽ kín đáo, ra ngoài sợ gặp người quen la9'm

- Thôi được, chiều gặp sẽ nói tiếp

Yến Oanh nói ảo não :

- Nếu anh không đến, chắc em sẽ chết mất

Nói xong cô gác máy . Hiệu Nghiêm đứng chống tay xuống bàn, lặng lẽ suy nghĩ, đúng hơn là lo lắng . Tình cảm với Yến Oanh vẫn còn năng trong lòng anh. Cho nên 1 chút buồn vui của cô cũng vẫn là quan trọng với anh.

Anh bị cái hẹn chị phối đến nỗi quên mất món quà đã tặng Thúy Văn sáng naỵ Và ý định làm 1 buổi tiệc cho cô cũng bay biến đâu mất

Buổi trưa gặp nhau ở nhà, anh hoàn toàn không có 1 cử chỉ gì tỏ vẻ quan tâm đến cô, cũng không thấy vẽ ngỡ ngàng, chờ đợi thầm lặng

Cuối cùng Thúy Văn chỉ quay qua nói chuyện với Thục Linh. Còn anh thì ăn 1 cách lơ đãng vì cái đầu còn đeo đuo6?i những ý nghĩ lo lắng

Khi lên phòng, Thúy Văn nhắc lại :

- Sao anh nhớ được ngày sinh nhật tôi ? Nếu không có món quà cúa anh, tôi cũng đã để nó qua 1 cách lặng lẽ . Cám ơn anh nhiều lắm

Câu nói của cô làm Hiệu Nghiêm sực nhớ lại ý định cúa mình . Nhưng anh xem trọng cái hẹn với Yến Oanh hơn. Anh nói 1 cách thờ ơ :

- Chuyện nhỏ thôi mà . Nhưng mong là cô vui ve?

- Thật sự là tôi rật vui.

- Vậy à ?

Anh nhìn cô hơi lâu, rồi quyết định :

- Tôi any cô có đi đâu không ?

- Không đi đâu ca?

- Vậy chúng ta sẽ đi chơi, coi như là 1 buổi tiệc nhỏ mừng sinh nhật cộ Đồng ý chứ ?

- Tôi hkông từ chối

- Vậy thôi sẽ đặt phòng trước ở nhà hàng Hoa Hông

Thúy Văn hơn ngạc nhiên nhưng chỉ đáp nhỏ :

- Vâng

Hiệu Nghiêm không nói gì nữa . Anh bước đến bàn lấy quyển sách rồi nằm qua gưòng đọc . Thúy Văn cũng vào góc phòng của mình như vừa rồi giữa cô và anh không có chuyện gì xảy ra.

Buổi chiều Hiện Nghiem đến khách sạn, Yến Oanh đang chờ anh ở đó . Khi cách cửa khép lại rồi, cô nhào vào ôm cổ anh, gục đầu trên vai anh trong 1 cử chỉ vừa buồn khổ tội nghiệp vừa như kháo khát bốc lộ tình cảm

Hiệu Nghiêm rất ngạc nhiên về cử chỉ đó . Anh im lặng vuốt nhẹ vai cô, dịu dàng :

- Chuyện gì vậy em ?

Yến Oanh ngước lên :

- 2 đứa gặp nhau thế này, tội lỗi qúa phải không anh ?

Hiệu Nghiêm không trả lời, chỉ chăm chú nhìn vào mắt cô như 1 câu hỏi . Rồi không thấy cô trả lời, anh lên tiêng :

- Anh không xem trọng chuyện đó bằng suy nghĩ của em. Em nói đi, chuyện gì vậy ? Em đang rất buồn phải không ?

- Buồn ghê ghớ . Em nhận ra bây giờ em mất tất cả, sai lầm ghê gớm anh a.

Hiệu Nghiêm dìu cô ngồi xuống giường :

- Em muốn nói sai lâm gì ?

- Sai lầm vì đã lấy anh Trí

- Anh ấy ngược đãi em à ?

- Gân gần như vậy

Hiệu Nghiêm hơi nghiêng đầu suy nghĩ 1 chút rồi lắc đầu

- Anh không nghĩ Hữu Trí là người như vậy, chơi với anh ấy từ nhỏ nên anh biết, ảnh không thể thô bạo được với ai cả . Có lẽ em đã bị ấn tượng rồi Oanh a.

Yến Oanh lắc đầu :

- Em có nói là anh ấy thô bạo đâu. Nhưng thà là thô bạo mà con quan tâm đến em, còn hon lúc nào cũng coi em là người la.

Hiệu Nghiêm im lặng nhìn cộ Ví tế nhị, anh chưa bao giờ hỏi cô về cuộc sống của 2 người . Nhưng anh tin Hữu Trí sẽ yêu được cộ Vì anh ta chưa từng yêu ai. Và Yến Oanh rất dễ chinh phục người khác bằng sự dịu dàng của mình . Còn nếu như chưa có được tình ye6u thì chắc chắn anh ta cũng sẽ không làm cô đau khổ . Như vậy thì là chuyện gì ?

Anh rất sợ sự sắp đặc của mình sẽ có kết qủa ngược lại . Nếu vậy thì anh càng có lỗi với cô hơn.

Bên cạnh anh, Yến Oanh ngồi gục đầu buồn phiền . Dáng điệu làm cho người khác phải xao động vì sự yếu đuối của cộ Chỉ 1 cách ngồi như thế cũng đủ làm anh thấy yếu mềm . Anh choàng tay qua người cô :

- Anh không bắt em kể chuyện thầm kín riêng. Nhưng nếu được, hãy nói cho anh biết, Hữu Trí có gì để em không hài lòng ? Nói hết với anh đi.

Thấy Yến Oanh vẫn cứ gục đầu, anh hỏi tiếp :

- Anh ấy có rộng rãi với em không ? Em sống thoải mái không?

Yến Oanh ngước lên, buồn rầu :

- Em biết anh đã tạo điều kiện để ảnh kiếm tiền . Em hiểu l`ong anh lắm . Và qủa thật đời sống vật chất của em qúa đầy đủ . Có điều

Giọng cô nghẹn lại :

- Cô điều anh ấy hkông bao giờ quan tâm tới em. Cũng như anh đã không quan tâm đến Thúy Văn vậy . Và điều làm em thất vọng nhất là anh ấy đã từng yêu 1 người, 1 người rất gần với anh.

Hiệu Nghiêm nhíu mày :

- Không có lý nào như vậy . Anh ở gần anh ấy suốt mười mấy năm, anh biết chuyện đó rất rõ . Nếu không thì anh đã chẳng điên khùng làm mai cho em.

- Trước đây em cũng nghĩ như vậy . Nhưng sau này em mới phải hiện ảnh yêu người đó.

- Đừng đa nghi vậy Oanh.

Yến Oanh kêu lên :

- Em không đa nghi, em chỉ nói những điều chắc chắn . Anh có biết anh ấy yêu ai không ? Là vợ anh đó, Thúy Văn đó . Nếu hoài nghi em, hãy hỏi thẳng anh ấy đi.

- Không thể như vậy được

Hiệu Nghiêm vừa nói vừa đứng bật dậy . Anh nhìn Yến Oanh vừa nghiêm khắc vừa phủ nhận . Nhưng khi thấy vẻ mặt đau khổ câm lặng của cô, 1 liên tưởng vụt đến trong đầu bắt buột anh phải tin. Và anh hoàn toàn bị chấn động vì điều đó

Hiệu Nghiêm buông mình xuống giường, ôm đầu chán nản:

- Tất cả là tại anh, có lẽ anh đã phạm 1 sai lầm không thể cứu vãn được.

Yến Oanh níu tay Hiệu Nghiêm:

- Không đâu. Vẫn còn kịp nếu anh ly dị với Thúy Văn. Bây giờ anh không còn lệ thuộc vào ông Nhị nữa, ly dị đi anh, nếu không thì sau này chúng ta sẽ khổ suốt đời.

- Không đơn giản vậy đâu Oanh.

- Tại sao không đơn giản chứ? Anh chỉ yêu em, còn anh Tri thì yêu chị Văn. Tại sao mình không làm theo ý mình muốn chứ?

Hiệu Nghiêm lắc đầu:

- Khi yêu, người ta còn có thể thay đổi. Nhưng khi lập gia đình rồi, mọi thứ đèu có nền tảng, muốn đạp đổ không phải dễ đâu.

- Không có gì khó cả. Anh và em đều chủ động ly dị thì mình sẽ đạt được ý muốn. Em chỉ sợ anh không muốn thôi.

Hiệu Nghiêm ôm cô vào lòng:

- Em là người duy nhất mà anh yêu và muốn sống với em hơn bất cứ ai. Em hiểu điều đó mà.

- Vậy thì hãy đạp bỏ mọi thứ khác đi, sống với em đi. Đã đến lúc mình sống cho mình rồi anh ạ.

Hiệu Nghiêm cúi đầu, trán cau lại suy nghĩ căng thẳng. Nhưng Yến Oanh không để anh có thời giờ suy nghĩ gì khác ngoài cộ Cô đứng dậy, tắt đèn. Hành động của cô làm Hiệu Nghiêm ngẩng đầu lên ngạc nhiên. Trong cử chỉ đó, môi anh chạm vào môi cô khi cô cúi xuống. Yến Oanh thì thầm:

- Từ đó tới giờ mình chưa bao giờ được riêng tư như vậy, em thấy thích lắm. Còn anh?

- Anh…

Hiệu Nghiêm trả lời bằng 1 cái hôn. Và không hẹn mà cả 2 đều có chung 1 ý muốn, 1 sự ham muốn mãnh liệt không gì kềm chế nổi. Yến Oanh vãn giữ giọng nói thì thầm bên tai anh:

- Anh là của em chứ không phải là của cô ấy. Trước kia em bằng lòng chỉ giữ trái tim của anh. Nhưng bây giờ em muốn anh là của em hoàn toàn. Cả em cũng vậy, em cho anh nguyên vẹn, điều mà anh Tri không thể có (Pooh chẳng thích cái bà Yến Oanh này tẹo nào )

Cách nói của cô càng như làm bùng cháy trong lòng Hiệu Nghiêm ngọn lửa mê đắm, thiêu rụi mọi lý trí. Và anh cũng cuồng nhiệt thì thầm bên tai cô:

- Anh chưa bao giờ quan hệ với Thúy Văn, chỉ có 2 đứa là trọng vẹn với nhau phải không em?

- Vâng.

Yến Oanh trả lời với tất cả sự mơn trớn. Và mọi chuyện cứ diễn ra như cái gì đến là phải đến. Không còn bị lý trí chi phối. Và trogn cơn hoan lạc đó, Yến Oanh chấp nhận cái đau xé rách để được điều mình mong muốn. Bởi vì cô quá tuyệt vọng, chơ vơ.

Chợt có tiếng tín hiệu của máy. Hiệu Nghiêm nghiêng người tới tắt nó, quăng bừa trên đầu giường. Trong đầu anh bây giờ chỉ còn niềm hoan lạc trước mắt.

Cả 2 ở khách sạn đến khuya và chia tay như 1 đôi tình nhân lén lút. Hiệu Nghiêm đi xuống đường, ngồi vào xe, anh ngước lên nhìn khung cửa sổ còn thấp thoáng bóng Yến Oanh đứng nhìn theo anh. 1 cảm giác gì đó đau đớn gợn lên trong lòng anh không giải thích được. Anh lắc đầu cố không nghĩ tới cái gì khác nữa và cho xe lướt tới như 1 người mộng du.

Về nhà, anh bần thần đi lên phòng. Lần đầu tiên anh có cảm giác mình không phải là mình, không còn là mình nữa.

Đèn trong phòng đã tắt. Hoàn toàn yên lặng. Hiệu Nghiêm thay đồ quăng bừa qua bàn rồi lặng lẽ xuống nhà mang chai rượu và chiếc ly lên phòng.

Trong bóng tối, anh ngồi uống lặng lẽ với cơn buồn day dứt.

Hôm sau anh dậy muộn. Khi anh đi làm thì Thúy Văn đã ra khỏi nhà. Đến trưa thì cô không về nên cả 2 không gặp. Thúy Văn nhắn về là đi ăn trưa với khách hàng. Nếu Thục Linh không nói lại thì anh cũng không biết cô đi đâu.

Buổi tối khi có mặt 2 người trong phòng, anh đến đứng phía ngoài bức màn nói vọng vào:

- Tôi có thể vào phòng cô không?

Thúy Văn kéo màn qua, như tiếp khách. Cô đang ngồi quỳ trên mặt nệm, tay cầm chiếc lược trong dáng điệu bình thản. Thậm chí cười mỉm như tiếp người bạn lần đầu tiên đến nhà. Cô chỉ nhìn anh chứ không tìm cách hỏi chuyện.

Hiệu Nghiêm ngồi dựa lưng vào tường, đối diện với Thúy Văn. Anh im lặng quan sát thế giới bé nhỏ của cộ Đây là lần đâud tiên anh thâm nhập vào thế giới này và rất ngạc nhiên khi Thúy Văn trang bị góc phòng mình cũng đầy đủ như 1 phòng riêng thật sự.

Anh quay lại nhìn cô:

- Tôi không biết là cô thích nghe nhạc và xem tivi.

- Đó là nhu cầu bình thường của mọi người.

- Trong phòng có sẵn, tại sao cô phải mang thêm về cho chật?

Thúy Văn chỉ lắc đầu chứ không trả lời. Những ngón tay thon thả của cô vẫn thờ ơ lướt trên chiếc lược. Hiệu Nghiêm không thể rời mắt khỏi cử chỉ ấy, như 1 phát hiện mới lạ. Mãi 1 lúc sau anh mới nhìn được chỗ khác và trở lại vấn đề:

- Dù sao cô cũng không nên cách biệt quá như vậy.

Thúy Văn vẫn không trả lời. Trên môi cô vẫn là nụ cười nhã nhặn như khi người ta tiếp khách chưa thân. Cô đang tự hỏi anh ta vào đây để làm gì sau khi đã cho cô leo cây 1 cách bẽ bàng. Anh ta có thể nói chuyện thản nhiên như thế thì... đúng là cô chẳng có gì để nói nữa.

Nhìn thái độ của cô, Hiệu Nghiêm không đoán được cô đã quên chuyện hôm qua hay đó là phản ứng của sự tự ái. Anh mong điều thứ 2 xảy ra hơn và sẵn sàng xin lỗi. Nhưng nhìn mãi không thấy Thúy Văn có thái độ gì, anh buộc lòng lên tiếng.

- Xin lỗi cô về chuyện tối quạ Lúc đó tôi có cái hẹn bất ngờ nene không gọi điện cho cô đươc.

- Không sao, tôi không để ý đâu.

- Hôm qua cô có đến đó không?

Thúy Văn mím môi, tự ái dâng lên làm cô muốn khóc. Tối qua cô đã gọi điện cho Hiệu Nghiêm ở nhà hàng. Nghe tiếng tắt máy, cô đã ngỡ ngàng không ít. Cô đã ngồi 1 mình trong phòng chờ anh ta đến khuya. Đã nghĩ ra đủ chuyện để lý giải hành động đó. Nhưng không có kết luận gì ngoài sự ý thức rằng mình đang lố bịch bởi vì anh ta không hề quan tâm đến việc chúc mừng sinh nhật cô.

Đêm qua khi nghe anh ta về, cô vẫn nằm im. Và tự nhủ đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng cô tin vào những cử chỉ quan tâm của anh ta.

Thúy Văn ngồi yên, đầu óc lướt qua vô vàn ý nghĩ. Nhưng trên hết là cảm giác xấu hổ tự ái. Cô không để ý cái nhìn quan sát chăm bẳm của Hiệu Nghiêm. Cho đến lúc anh phải lên tiếng nhắc lại:

- Cô nghĩ gì vậy Thúy Văn?

Thúy Văn ngước lên:

- Tôi đang nhớ chút chuyện riêng. Sao ạ?

- Tôi muốn biết hôm qua cô có đến đó không?

Sợ anh ta đến hỏi nhân viên nhà hàng, cô đành nói thật:

- Tôi có đến và có gọi điện cho anh. Nhưng tôi nghĩ anh bận gì lắm nên không nói chuyện được. Thế là tôi về.

Hiệu Nghiêm hơi sựng người. Anh nhớ lại chuyện xảy ra đêm quạ Lúc đó anh tắt phăng máy không chút bận tâm. Và trong cơn mê đắm anh đã không 1 thoáng nhớ đến cái hẹn với cô.

- Tôi bất lịch sự thật, lần đầu tiên hẹn đi chơi vậy mà lại cư xử như vậy. Xin lỗi cô!

Thúy Văn chỉ lắc đầu và cười. Cô đang âm thầm trấn áp cảm giác bẽ bàng của mình và thầm mong anh ta đi ra ngoài cho rồi. Nhưng anh ta vẫn cứ ngồi đó, gần quá gần. Và chính vì không quan quá nhỏ nên sự gần gũi đó có vẻ thân mật. Hiệu Nghiêm không hiểu anh ta đang làm cho cô muốn chạy trốn để khỏi phải thấy anh ta.

Giọng Hiệu Nghiêm chợt vang lên, kéo cô về thực tại:

- Cô hay nhờ vả Hữu Tri lắm à?

- Sao kia?

Bị hỏi đột ngột, Thúy Văn ngẩng nhanh lên nhìn anh ta, ngơ ngác. Cử chỉ của cô làm Hiệu Nghiêm thoàng cười châm biếm:

- Sao vậy? Sao cô có vẻ giật mình vậy?

- Tôi hơi bất ngờ vì anh chuyển đề tài nhanh như vậy?

- Vậy cô có thể trả lời không? Và tôi thích nghe nói thật.

- Anh không đồng ý vì anh Tri giúp tôi đi làm phải không?

- Tôi hơi lạ là tại sao cô không nói thẳng với tôi.

Thúy Văn suy nghĩ 1 chút rồi nói nhỏ:

- Không ngờ anh tự ái vì chuyện đó. Tại sao đến giờ anh mới nói ra?

- Tôi có lý do riêng. Cô trả lời đi.

Thúy Văn nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng thẳng thắn:

- Nếu đặt vào vị trí của tôi, anh sẽ hiểu tại sao tôi không nhờ anh.

- Tôi không hiểu. Nhưng khi dựa vào Hữu Tri, cô không thấy vậy là kỳ sao? Anh ấy là trợ lý của tôi kia mà.

- Lẽ ra là thế, lẽ ra anh ấy phải đứng về phía anh để đối lập với tôi. Nhưng anh ấy hiểu tôi không có ý phá hoại công ty, 1 điều mà anh không hiểu. Điều đó làm tôi tin cậy ảnh. Còn ảnh thì rất tốt đối với tôi.

Cô im lặng 1 chút rồi nói rành rọt:

- Đó là lý do tại sao tôi hay nhờ vả ảnh.

Hiệu Nghiêm tiếp tục điều tra:

- Ngoài chuyện này ra, còn chuyện gì nữa không?

Thúy Văn không hề giấu giếm:

- Lúc trước khi đi làm ở công ty, anh ấy cũng hay giúp đỡ tôi những chuyện lặt vặt. Và những thứ này là của ảnh tặng đấy.

Vừa nói cô vừa khoát tay chỉ về phái dàn máy, vẻ mặt thành thật:

- Tôi nhờ cậy anh ấy nhiều quá, nhất định tôi sẽ tìm cách trả ơn anh ấy. Nếu xem tôi là người nhà thì anh hãy làm điều đó giùm.

Hiệu Nghiêm nhìn theo hướng tay cộ Trong anh chợt bùng lên 1 tình cảm mâu thuẫn gay gắt. Anh không giải thích hết được, nhưng nó làm anh muốn nổi điên.

Thúy Văn không hiểu ý nghĩ của Hiệu Nghiêm, cô vẫn thành thật 1 cách thơ ngây:

- Điều làm tôi quý mến anh ấy là ảnh không tách rời tôi ra khỏi gia đình anh và xem tôi như 1 thành viên bình đẳng. Nếu ở vị trí của tôi, anh sẽ hiểu điều đó an ủi tôi thế nào.

Hiệu Nghiêm đứng phắt dậy. Anh muốn dang tay tát cho cô 1 cái . Nhưng có 1 cái gì đó thuộc về lý trí ngăn cản lại . Anh gạt tấm màn đi ra ngoài, trước cái nhìn ngơ ngác của Thúy Văn.

Hiệu Nghiêm ra ban công đứng hút thuốc. Gió đêm làm thần kinh anh đỡ căng thẳng 1 chút. Qua phút choáng váng, anh cảm thấy buồn thật buồn. 1 nỗi buồn dạy dứt vì nhận ra bằng sự sắp đặt của mình dẫn đến 1 đổ vỡ không trách khỏi.

Anh thật kinh ngạc khi biết HT có thể có tình cảm như thế với Thúy Văn. Nó có từ lúc nào và tại sao HT đồng ý lấy Yến Oanh? Thật không hiểu anh ta nghĩ gì. Không lẽ anh ta cũng hy sinh như anh? Không lẽ anh ta yêu cuồng nhiệt và cao thượng như vậy?

Và điều quan trọng hơn là Thúy Văn có đáp lại tình cảm đó không? Thái độ của cô ta có vẻ vô tư quá. Nhưng anh không tin cô ta không biết. Cô ta cứ bám lấy HT mà nhờ vả, trong khi lẽ ra người đó phải là anh. Rốt cuộc thì cô ta là người thơ ngây hay thâm hiểm đây?

Có phải Thúy Văn muốn chinh phục HT để trả thù anh và Yến Oanh? Nếu vậy thì chỉ có thể ly dị mà thôi.

Những ngày tiếp theo, cuộc sống trở nên nặng nề đối với cả 2 người. Hiệu Nghiêm mang trong lòng sự say dứt nặng nề. Anh không nói gì với HT nhưng cũng không vô tư với cả anh ta lẫn Thúy Văn.

Thúy Văn không hiểu tâm lý đó. Cho nên cách cư xử lạnh nhạt của anh ta làm cô lý giải theo ý nghĩ của cộ Từ trước đến giờ anh ta đã vậy, bây giờ có tiếp tục như vậy cũng không làm cô buồn hơn. Có điều cô hơi ngạc nhiên vì có lúc anh ta đâm ra tử tế với cô.

Đi làm được rồi, cô càng có lý do để tránh mặt Hiệu Nghiêm hơn. Buổi trưa cô ít về nhà với lý do đi ăn với khác. Buổi tối lại rút vào góc phòng của mình. Có điều khác trước là giờ đây cô có quá nhiều chuyện để quan tâm, nên không bị cho phối vì cuộc sống nặng nề của gia đình.

o O o

Thúy Văn vừa đến văn phòng thì cô thư ký từ trong phòng đi ra:

- Chị Văn, sếp bảo khi nào chị đến thì lên gặp sếp.

- Vậy hả?

Thúy Văn đi vội về phòng mình cất đồ rồi đi lên tầng trên. Nhưng cô chưa lên hết cầu thang thì ông Quang đã đi xuống. Thấy cô, ông đứng lại:

- Cô Văn vào đây. Tôi có chuyện cần trao đổi với cô.

Cả 2 đi vào phòng ông. Ông đến bàn lấy tờ giấy đưa đến trước mặt cô:

- Bên công ty dược nhờ chúng ta đưa người qua giúp họ tiếp 1 phái đoàn từ Pháp quạ Người của họ bận công tác chưa về kịp. Còn bên chúng ta thì cô Uyển vừa nằm viện, chẳng còn ai ngoài cô còn nghỉ phép. Cô có thể thay cô Uyển được không?

Thấy vẻ ngần ngại của Thúy Văn, ông nói tiếp:

- Tôi biết cô chưa từng thông dịch cho người Pháp. Nhưng tôi đã nghiên cứu hồ sơ của cô trước đây. Cô nói được tiếng Pháp phải không? Vậy thì cứ mạnh dạn đi nào.

Thúy Văn vẫn e ngại:

- Nhưng tôi chỉ học trên lý thuyết chứ chưa có điều kiện nói nhiều. Tôi sợ…

Ông Quang khoát tay:

- Họ qua đây chủ yếu là để thăm dò thị trường, không có gì căng thẳng lắm đâu.

Ông đẩy tờ giấy về phía cô:

- Đây là chương trình tiếp đoàn. Cô hãy về xem trước 1 ngày. Còn hôm nay cô có thể nghỉ.

Thúy Văn miễn cưỡng cầm lên, xem lướt quạ Lịch làm việc kéo dài trong 2 ngày, rồi còn đi xuống tỉnh nữa. Cô không ngại đi xa nhưng không hiểu sao lần này cô hơi bị căng thẳng.

Thúy Văn vội vã về nhà. Cô lôi những băng cassete dạy tiếng Pháp ra ôn suốt ngày nhưng vẫn còn tâm trạng băn khoăn. Số cô thật là xui. Mới tháng trước phải liều lĩnh tiếp đoàn từa Anh đến vì anh Hiếu bị tai nạn. Nhưng lần đó không có trục trặc gì vì cô nói tiếng Anh rất thông thạo. Nhưng lần này không biết có gặp trở ngại gì không.

Thúy Văn hồi hộp không ngủ được. Cô cứ loay hoay xem lại bài rồi nghe băng đến khuya. Chợt Hiệu Nghiêm vén màn nhìn vào:

- Cô làm gì vậy?

Thúy Văn gỡ phone ra khỏi tai, ngước lên:

- Anh hỏi gì?

- Cô làm gì thức khuya vậy?

- Tôi muốn ôn bài 1 chút. Nhưng có chuyện gì vậy?

Hn không trả lời, anh có vẻ quan tâm đến khía cạnh khác:

- Tại sao phải ôn bài? Cô đã thông dịch ngần ấy thời gian mà vẫn chưa thông thạo à?

Thúy Văn miễn cưỡng:

- Tôi chỉ rành chuyên môn, còn những việc không phải của mình làm sao tôi rành được. Tôi có phải là thánh đâu.

- Tại sao phải làm những việc không phải chuyên môn?

- Chuyện trong công ty tôi, anh không biết đâu.

Nhưng Hiệu Nghiêm không có ý định bỏ cuộc, anh hỏi tới:

- Cô nghĩ tôi không coa quyền bit công việc của cô sao? Hay là tôi không đủ trình độ để hiểu?

Thúy Văn thoáng nhăn mặt nhưng không trả lời. Cử chỉ khó chịu của cô không lọt qua mắt Hiệu Nghiêm. Nét mặt anh cũng cau lại:

- Cô có vẻ không muốn nói với tôi chuyện của cô?

Thúy Văn buột miệng:

- Tại sao tôi phải nói với anh?

Nói xong câu đó, cô thấy mình hơi quá đáng. Nhưng quả thật là như thệs Mối quan hệ giữa cô với Hiệu Nghiêm không bình thường như người khác. Nên ngay cả nói những điều bình thường cũng thấy là không cần. Và cô quay mặt chỗ khác, tùy anh ta hiểu.

Hiệu Nghiêm nhìn cô với chút châm biếm trong ánh mắt:

- Cô không quen nói chuyện với tôi chứ gì? Bi vì đó là cách hay nhất để cô giấu kín những điều bí mật của mình.

- Tôi không có bí mật nào cần phải giấu kín cả.

- Phải không? - Giọng anh càng có vẻ mỉa mai nhiều hơn.

Thúy Văn rất dị ứng với cử chỉ và cách nói của anh tạ Cô đã quen với cung cách châm biếm lẫn vẻ khô khan khi anh ta tiếp xúc với cô nhưng vẫn không thể nào thấy nó bình thường được. Nhất là khi nhớ lại cách anh ta nói với Yến Oanh. Tự nhiên cô nói thẳng thừng:

- Tôi trong sáng hơn anh nhiều, vì ít ra tôi không hề yêu vợ của cấp dưới của mình. Rất may cho anh là anh Trí không biết chuyện này. Nếu không chắc anh không giữ được 1 người trung thành với mình đâu.

Hiệu Nghiêm quay phắt lại:

- Cô nói gì?

Thúy Văn mím môi:

- Tôi nghĩ cách hay nhất là chấm dứt câu chuyện ở đây, trước khi đi đến xích mích. Tôi và anh không bao giờ có cùng quan điểm đâu.

- Bởi vì người nào cũng có những dối trá cần giấu kín chứ gì? Thúy Văn không trả lời. Cô chấm dứt cuộc nói chuyện bằng cách đeo phone lên và quay lại bấm nút cho máy chạy. Nhưng Hiệu Nghiêm không dễ dàng bỏ cuộc. Anh nghiêng người tới tắt máy và ngang nhiên gỡ phone trên đầu cô . Cử chỉ của anh làm Thúy Văn quắc mắt lên:

- Tôi không chấp nhận cách xâm phạm của anh.

Nói xong cô đứng dậy, bỏ ra ban công đứng, kết thúc 1 buổi nói chuyện sắp biến thành gây hấn. Thái độ quyết liệt của cô làm Hiệu Nghiêm bắt buộc phải bỏ cuộc, bỏ ra ngồi trước máy tính, bắt đầu làm việc.

1 lát sau, Thúy Văn mới trở vào. Không ai nói đến ai. Nhưng trận chiến thầm lặng đó chưa phải là kết thúc. Và vì nó không bộc lộ nên nó ngấm ngầm khoét sâu thêm mâu thuẫn giữa 2 người.

Sáng hôm sau, trước khi xuống phòng ăn, Hiệu Nghiêm chặn cô lại ở cửa. Anh nói mà mắt nhìn đi nơi khác:

- Trưa nay khách hàng mời tôi và cô đi ăn trưa. Yêu cầu cô sắp xếp đi với tôi. Vì cả 2 vợ chồng họ mời với tính cách gia đình. Hy vọgn đừng làm tôi mất mặt.

- Ở đâu?

- Cô cứ ở lại công ty, trưa tôi qua đón.

- Tôi sẽ cố gắng.

Nói xong cô đi nhanh xuống cầu thang như muốn né tránh. Hiệu Nghiêm đứng lại, cố ý chờ cô đi trước. Anh suy nghĩ 1 lát rồi quyết định không ăn sáng ở nhà. Anh đi xuống phòng ăn nói với Tuấn Phong:

- Lát nữa đưa bé Hân qua trường giùm anh. Anh có hẹn phải đi gấp.

Anh quay qua Thúy Văn, ngọt ngào với 1 cố gắng phi thường:

- Trưa nay anh qua đón em. Nhớ chờ anh.

Thúy Văn trả lời bằng 1 cái gật đầu. Cô không đủ sức đóng kịch với anh ta nữa. Sau cuộc gây hấn đêm qua, cô cảm thấy đã hình thành 1 bức tường ngăn cách không có gì đạp đổ được. Bề ngoài tưởng như không có lý do gì cụ thể nhưng lý do nằm đằng sau cách đối xử ác cảm của anh ta đối với cộ Và bây giờ cô chỉ còn tâm lý bỏ mặc.

Thúy Văn ăn sáng qua loa rồi lên phòng thay đồ đến công ty dược theo lịch hẹn. Cô sẽ tháp tùng ban giám đốc đưa đoàn tham quan trong công tỵ Sau đó sẽ có vài cuộc tiếp xúc khác tùy theo hẹ.

Trong đoàn gồm 3 người đàn ông lớn tuổi, 1 phụ nữ khá trẻ và 1 người thanh niên khoảng gần 30. Tất cả họ đều là đại diện của hãng dược phẩm nổi tiếng ở Pháp. Khi họ đến, hầu như tất cả các nhân viên đều ra đón. Họ hiếu khách đến nỗi tổ chức tiếp đón như nhà nước đón những nguyên thủ quốc gia nước ngoài đến thăm Việt Nam. Có cả hoa cho mỗi bị khách. Thật lòng trọng.

Thúy Văn đi bân cạnh giám đốc, phiên dịch những lời chào của ông với khách. Cô run thầm trong bụng vì sợ mình không hiểu hết ngôn ngữ phức tạp của họ. Rất may là họ nói chuyện cũng đơn giản nên cô nói rất trôi chảy.

Cả buổi sáng cô theo cả đoàn đi thăm quan các bộ phận trong công tỵ Đến trưa thì khách được mời lại ăn trưa. Trong giờ giải lao, Thúy Văn tranh thủ vào toilet rửa mặt. Khi vừa ra ngoài, cô gặp ngay 1 nhóm con gái đang túm tụm bàn về người thanh niên trẻ nhất trong đoàn.

Hoàng Thu Dung
Tiểu thuyết | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(4642)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]