Hữu Trí tới ngay với Thúy Văn. Anh ngạc nhiên cực kỳ khi thấy bộ dạng kỳ lạ của cộ Lần đầu tiên anh thấy cô như thế. Và cả anh cũgn bị cô làm bối rối lây.
Khi cả 2 đã ra đường. Hữu Trí hỏi 1 cách dè dặt:
- Bây giờ cô muốn đi đâu?
- Tôi không biết, anh muốn đi đâu cũng được.
- Cô từ nhà ra đây à?
- Vâng.
- Có chuyện gì nữa phải không?
- Vâng, có. Và tôi không muốn về nhà nữa.
Cô ngồi lên phía sau xe. Hữu Trí cho xe chạy tới. Nhưng cứ băn khoăn không biết phải đi đâu. Phía sau anh, Thúy Văn chợt khóc nức nở. Anh quay lại nhìn cô, sững sờ:
- Chuyện gì vậy Thúy Văn?
Không nghe cô trả lời, anh rẽ vào 1 con đường vắng rồi tấp vào lề, bước xuống xe:
- Cô làm sao vậy, chuyện gì trầm trọng vậy?
Thúy Văn cố nín khóc, nhưng không được. Cử chỉ của cô làm Hữu Trí thấy rối lên. Anh nhìn quanh. Con đường tuy vắng, nhưng không thể đứng đây mà nói chuyện. Thúy Văn đưa anh vào tình thế khó xử chưa từng thấy. Và mặc dù rất nóng ruột muốn biết chuyện của cô, anh vẫn cố kềm lại:
- Thôi được, cô hãy bình tĩnh, chuyện gì cứ từ từ giải quyết, bây giờ cô muốn đi đâu?
Thúy Văn nói 1 câu lo đầu không đuôi:
- Tôi không muốn về nhà nữa, tôi sẽ không bao giờ về nhà anh ta.
- Nhưng tại sao?
Thúy Văn không trả loiừ. Hữu Trí đứng yên nhìn cô, kiên nhẫn chờ. Cuối cùng thấy tình thế không xong, anh nói như quyết định:
- Cô lên xe đi.
Anh đưa Thúy Văn về nhà mẹ mình. Cô cũng không hỏi là đi đâu. Mãi đến khi xe ngừng trong sân, cô bước xuống, nhìn quanh hoang mang.
- Đây là nhà ai vậy?
- Nhà mẹ tôi, cô như thế nầy không thể vào quán hay đi đâu được, đến đây là tiện nhất, cô vào nhà đi.
Thúy Văn tần ngần 1 chút, cuối cùng cũng ngoan ngoãn theo anh vào nhà. Hữu Trí giới thiệu cô với mẹ anh, rồi khoát tay:
- Cô ngồi xuống đó đi.
Nhưng Thúy Văn vẫn tần ngần đứng yên. Cô rụt rè chào bà 5. Và lúng túng nhìn chỗ khác khi thấy căpk mắt kỳ lạ của bà nhìn cộ Mặc dù đang ở tâm trạng không bình thường, cô vẫn nhận ra trong ánh mắt đó, có 1 cái gì đó như trăn trối, kinh ngạc và hoảng hốt. Cô chợt rùng mình, gai gai người. Có lẽ bà thấy sự có mặt của cô ở đây là điều kỳ quặc.
Bà 5 cũng có thái độ rất lạ. Vừa tò mò, vừa muốn nói chuyện gì đó, đồng thời lại thấy không tiện. Cả Hữu Trí cũng rất lạ về thái độ của bà 5. Nhưng tâm trí còn bận rộn về Thúy Văn nên anh không quan tâm lắm.
Anh đưa bà vào nhà trong, nói nhỏ:
- Cô ấy là vợ giám đốc của con đó, cô ta đang có chuyện buồn nên con đưâ về đây, có thể cô ấy sẽ ở lại đây đêm nay, mẹ chuẩn bị phòng cho cổ dùm con nghe mẹ.
Bà 5 lẩm bẩm:
- Cô ta là vợ của sếp con à, có chuyện đó nữa sao?
Hữu Trí ngạc nhiên:
- Mẹ nói cái gì vậy, chuyện đó có gì lạ đâu, sếp con còn trẻ, có vợ trẻ cũng đâu có gì lạ.
- Mẹ không phải nói chuyện đó, chỉ không ngờ là con có quen biết với cô ta, vậy mà lâu nay mẹ không biết.
Hữu Trí mỉm cười:
- Thôi, mẹ chuẩn bị phòng dùm con nhé, nhớ chu đáo nghe mẹ. Bây giờ mẹ tắt đèn ngủ đi. Con cần yên tĩnh để nói chuyện với cô ấy.
Bà 5 đứng yên, rồi giọng bà có chút gì đó lo sợ, hoảng hốt:
- Nhưng giữa con và cô ấy có chuyện gì không Tri, có xảy ra cái gì không tốt không con, nói thật cho mẹ yên tâm đi, tại sao con với cổ lại đi với nhau như vậy?
- Không có gì đâu mẹ, mẹ nghĩ ra chuyện gì vậy? Con bảo đảm không có gì mà.
Nhưng bà 5 vẫn có cái gì đó bất an:
- Tại sao lại đi đứng với nhau kiểu nầy, thật... mẹ không yên tâm chút nào.
Hữu Trí lắc đầu, phủ nhận quyết liệt thái độ lo ngại của bà. Anh bước tới tắt đèn rồi đi ra ngoài.
Thúy Văn đang ngồi bên bàn, chống cằm trong dáng điệu rầu rĩ. Cô ngước lên khi thấy anh, nhìn anh như hỏi. Hữu Trí ngồi xuống đối diện với cô:
- Mẹ tôi dễ chịu lắm, không phiền hà gì đâu. Bây giờ cô đã bình thường chưa? Có thể nói với tôi được không?
- Vâng, tôi muốn gặp anh để nói đấy. Lúc nãy ra khỏi nhà rồi, tôi liền nghĩ đến anh, tôi muốn gặp anh ghê gớm.
Hữu Trí thoáng cười hài lòng:
- Tôi rất bằng lòng khi cô nghĩ đến tôi lú nầy, nào có chuyện gì vậy, 2 người lại cãi nhau à?
Thúy Văn thở dài:
- Chúng tôi không cãi nhau, cãi thì thường quá rồi, nó đâu làm tôi khổ sở thêm nữa.
- Vậy thì có chuyện gì?
Thúy Văn chớp mắt, đôi mắt lại rưng rưng:
- Tôi không thể hiểu anh ta coi tôi là gì của anh ta nữa. Anh biết không, thời gian này bỗng nhiên anh ta cứ chăm bẵm lấy tôi, không muốn ly dị tôi nữa. Thế mà trong lúc bảo yêu tôi, anh ta vẫn thú thật là đau khổ vì mất Yến Oanh.
Cô ngừng lại, khóc nấc lên:
- Nếu là anh, anh có chịu đựng được không, thật ra anh ta coi tôi là cái gì chứ?
Đôi mắt Hữu Trí tối sầm:
- Điều đó làm cô đau khổ đến vậy à? Cô hãy nhìn lại mình xem, cô mất bình tĩnh đến nỗi không biết mình đang làm gì nữa. Chuyện đó làm cô bi quan đến vậy sao?
- Nhưng tôi không chịu đựng nổi, tôi không chịu được khi anh ta cứ đau khổi kiểu đó.
- Có nghĩa là cô muốn anh ấy chỉ yêu mình cô,v à quên hắn Yến Oanh, thấm chí cô cũng không muốn anh ta có quá khứ như vậy?
- Anh ta làm tôi có cảm giác bị lừa gạt. Ban đầu tôi đã cố dứt khoát không nghĩ đến anh tạ Nhưng sau đó tôi tin những gì anh ta biểu hiện. Tôi nghĩ sống chung với nhau, dù muốn dù không tình cảm vẫn tự nó đến. Ngay cả trong lúc trốn chạy tôi vẫn cứ hy vọng.
- Rồi sao nữa?
- Thề rồi trong lúc tôi sắp chịu thua, thì anh ta thú nhận tình cảm đầu vẫn làm anh ta thấy đau. Đó là 1 hình thức chứng tỏ anh ta vẫn còn yêu chị Oanh.
- Chuyện đó cần có thời gian mới quên được.
Thúy Văn nói như hét:
- Có nghĩa là anh ta thích 1 lúc 2 người, tôi không chịu nổi như vậy, tôi thù hận tất cả bọn họ.
Hữu Trí nhìn cô chằm chằm:
- Cô yêu anh ấy đến vậy à?
- Tôi không thèm yêu.
- Nếu vậy thì việc gì cô phải khổ sở, cô hãy nhìn lại mình kìa.
Thúy Văn quẹt ngang mắt, cô ngồi thẳng người lên như bị tự ái. Như muốn gom lại chút kiêu hãnh đã tả tơi. Hữu Trí nhìn cử chỉ của cô anh cảm thấy thất vọng mênh mông. Nhưng anh cố giấu tình cảm đó, và bình thản nhìn cô:
- Thật ra chuyện không ghê gớm như cô tưởng đâu.
Thúy Văn nói nhanh:
- Nếu anh ở vào trường hợp tôi, anh sẽ thấy khổ đến mức nào, tôi không chịu nổi ý nghĩ mình là người đến sau , anh hiểu không?
Hữu Trí điềm nhiên:
- Cô phải chấp nhận như vậy thôi. Và chấp nhận luôn cả tình cảm riêng tư của anh ấy. Không thay đổi được đâu.
- Không tôi không chấp nhận như vậy, tôi có tự ái của tôi.
- Nghe đây Thúy Văn, trước đây anh Nghiêm đã đinh cưới Yến Oanh, như vậy cô phải hiểu tình cảm đó sâu sắc đến mức nào. Bây giờ anh ất yêu cô, và muốn sống suốt đời với cộ Nhưng điều đó cũng không làm cho anh ấy quên hẳn Yến Oanh được, cô phải chấp nhận chuyện đó thôi.
Thúy Văn lắc đầu:
- Thà tôi không có, chứ tôi không chấp nhận tình cảm nửa vời.
- Như vậy cô chỉ tự làm khổ mình thôi.
- Có lẽ vậy. Nhưng tôi chọn cách giải phóng mình.
- Nghĩa là sao?
- Ngay bây giờ tôi chưa quyết định hẳn. Nhưng trước mắt tôi không muốn về nhà đó nữa.
- Trở về nhà mình liệu cô có yên ổn với ba cô không?
Thúy Văn lắc đầu mạnh mẽ:
- Tôi không thể xem đó là nhà mình được nữa, không có lý do gì để vể. Tôi sẽ tự sống 1 mình.
Hữu Trí nghiêng người tới, nhìn cô chăm chú:
- Quyết định kỹ chưa Thúy Văn?
- Trước đây tôi đã muốn như vậy, nhưng tôi còn yếu đuối không dám bây giờ thì chẳng còn lý do gì để yếu đuối nữa.
- Nhưng anh Nghiêm không đồng ý ly dị mà.
- Mặc kệ anh ta.
Hữu Trí đứng dậy, đi tới đi lui trầm ngâm:
- Chuyện gì cũng từ từ giải quyết, cô không thể bỏ đi ngang nhiên như vậy. Những người trong gia đình anh Nghiêm sẽ nghĩ sao? Họ không đồng ý đâu/
- Đó là chuyện của anh Nghiêm, để anh ta tự giải thích, anh ta gây ra chuyện chứ có phải tôi đâu. Tôi sẽ không về đó nữa, anh hãy đến đó lấy đồ dùm tôi.
- Không được, cô phải về nhà, phải nói chuyện rạch ròi, phải yêu cầu ly dị. Sau đó cô ra đi 1 cách đường hoàng hơn.
Nhưng Thúy Văn gạt phăng:
- Đợi anh ta ly dị lâu lắm, tôi chỉ muốn làm theo ý mình.
- Không nên như vậy Thúy Văn, làm vậy anh Nghiêm sẽ nghĩ sao về cô?
Thúy Văn nhăn mặt:
- Tôi đã bảo mặc kệ anh ta mà. Từ đó giờ anh ta chỉ gây ra chuyện, chỉ biết làm cho người khác chịu đựng. Bây giờ hãy để anh ta chịu đựng những gì mình gây ra.
- Nhưng bỏ đi ngang nhiên như vậy là không được.
- Được, được.
Hữu Trí khoanh tay trước ngực, trầm ngâm:
- Trước khi ra khỏi nhà, cô có nghĩ là mình không trở về không?
- Lúc đó tôi chưa nghĩ. Nhưng khi đi rồi thì tôi quyết định không trở lại.
- Bỏ đi trong tình trạng thế này à? Cô hãy nhìn lại mình kìa.
Thúy Văn tỉnh bơ:
- Đâu có sao, tôi sẽ mua những thứ khác. Nếu chỉ vì đồ đạc mà trở lại nhà anh ta thì thật dở hơi.
- Vậy, đêm nay cô sẽ ở đâu?
Thúy Văn nói thản nhiên:
- Anh hãy chô tôi mượn ít tiền, tôi sẽ đến nhà nhỏ bạn, sáng sẽ đi làm bình thường. Ngày mai anh hãy tìm giùm tôi 1 chỗ ở, anh làm được chứ?
Hữu Trí kinh ngạc nhìn cô:
- Cô tưởng mọi chuyện sẽ đơn giản như vậy à?
Thúy Văn bướng bỉnh:
- Chứ có gì phức tạp đâi, nếu anh không giúp tôi, tôi sẽ tự lo cho mình.
Hữu Trí nhìn đồng hồ:
- Cô biết bây giờ là mấy giờ không?
Thúy Văn ngước nhìn lên tường, đến lượt cô thảng thốt:
- Đã hơn 1 giờ rồi à? Sao nhanh vậy, thế mà tôi cứ tưởng...
Cô im bặt và hoang mang nhìn Hữu Trí khẽ thở dài:
- Tôi không biết là khuya đến thế.
- Bây giờ cô không đến nhà ai được đau, tốt hơn hết là ờ lại đây, muốn gì sán mai tíh.
Anh nghĩ ngợi 1 lát, rồi quay lại:
- Giờ này Hiệu Nghiêm đang lo lắm đó, cô hãy gọi điện cho anh ấy đi.
- Không.
- Đừng có như vậy Thúy Văn.
Nhưng Thúy Văn vẫn 1 mực ngồi im. Cuối cùng Hữu Trí đành chịu thua:
- Cô bướng bỉnh ngoài sức tưởng tượng của tôi. Hy vọng là cô sẽ không hối hận vè những gì mình đã làm.
- Không hề.
Hữu Trí lấy máy ra, bấm số của Hiệu Nghiêm lập tức có tiếng trả lời:
- Alô
- Anh Nghiêm hả, tôi đây. Có phải anh đang chờ Thúy Văn không?
- Sao anh biết?
- Cô ấy đang ở nhà mẹ tôi, anh yên tâm đi.
- Giờ này cô ta lang thang ngoài đường mà bảo tôi yên tâm à? Cổ làm chuyện kỳ quặc gì vậy?
- Anh cũng thừa biết là cổ đang giận, đừng lo tôi sẽ khuyên giùm anh. Anh đang ở đâu vậy?
- Ngoài công viên. Nhưng này, nhà bác ở đâu chỉ đi, tôi sẽ đến đó ngay.
Hữu Trí ngập ngừng:
- Tôi sợ Thúy Văn không đồng ý.
Thúy Văn đứng bên cạnh anh, lên tiếng:
- Chuyện gì vậy?
Hình như nghe được tiếng cô, Hiệu Nghiêm lập tức bảo Hữu Trí:
- Anh đưa máy cho Thúy Văn đi, tôi muốn nói chuyện với cổ.
- Anh chờ 1 lát.
Hữu Trí chìa máy về phía Thúy Văn:
- Ảnh muốn nói chuyện với cô.
Thúy Văn lắc đầu:
- Thôi, tôi không thích nói.
- Tôi thấy cô đừng nên căng thẳng như vậy. Cách hay nhất là cứ để ảnh đến đón cô về.
- Anh ta mà đến đây, tôi sẽ bỏ ra đường ngay.
Hữu Trí lắc đầu chịu thua, rồi cầm máy lên:
- Alô.
Hiệu Nghiêm lên tiếng ngay:
- Tôi đã nghe 2 người nói chuyện rồi, bảo Thúy Văn nói chuyện đi, anh biết tôi đang giận thế nào không?
Hữu Trí bỏ đi ra sân để tránh Thúy Văn.
- Anh biết tính vợ anh rồi, nãy giờ tôi thuyết phục cả buổi mà cô ấy vẫn nhất định không về. Tôi mới phát hiện rằng cô ấy cứng rắn kinh khủng.
- Ngay cả nói chuyện cũng không nữa sao, anh nói cho tôi biết, cổ muốn gì vậy?
- Trước mắt là không chịu về. Anh thật sai lầm khi thành thật đó anh Nghiêm.
- Ngay khi nói xong tôi đã nhận ra sự sai lầm của mình. Cô ta gần như đưa tôi vào bẫy, thật là ghê gớm. Hình như cô ta thích nghe nói dối hơn.
- Có những lúc cần phải như vậy đấy. Nhưng thôi bây giờ anh về nhà đi, chuyện gì thì để mai giải quyết. Tôi hứa sẽ đưa cô ấy về nhà cho anh.
Hiệu Nghiêm im lặng tắt máy. Hữu Trí quay vào nhà, thấy Thúy Văn có vẻ mệt mỏi, anh nhẹ nhàng nói:
- Cô vào ngủ đi, hôm nay cô có nhiều chuyện rắc rối quá đấy.
Thúy Văn không nhận ra cách nói vừa ra lệnh vừa giễu cợt của anh. Cô đứng dậy, đờ đẫn cả người vì mệt. Và vừa đặt mình xuống giường là cô ngủ ngaỵ Không cần biết Hữu Trí còn ở lại hay đã về nhà.
Thúy Văn ngồi trầm ngâm bên bàn, cô cầm cây viết 1 cách thờ ợ Dù đã bắt mình tập trung làm việc, cô vẫn không thể xua đuổi hình ành Hiệu Nghiêm ra khỏi đầu. Cứ tưởng sự chia tay dứt khoát sẽ làm lòng mình thanh thản. Vậy mà ngược lại, không thấy mặt anh ta, sự nhung nhớ còn làm cô khổ sở hơn.
Có tiếng chuông reo, rồi giọng ông Quang vang lên trong máy:
- Cô Thúy Văn lên gặp tôi ngay nhé.
- Vâng.
Thúy Văn đứng dây, xếp mớ tài liệu còn bừa bộn trên bàn vào tủ. Cô đi lên phòng ông Quang gõ nhẹ cửa. Bên trong có tiếng vọng ra:
- Mời vào.
Thúy Văn đến ngồi xuống đối diện với ông im lặng nhìn. Ông Quang mỉm cười:
- Bên công ty dược mới gọi điện cho tôi, họ yêu cầu muốn gặp cô.
Thúy Văn hơi ngạc nhiên:
- Không lẽ họ muốn mình chi viện người nữa ạ?
- Không, họ muốn gặp cô vì có người nhờ họ liên lạc với cộ Cô đoán thử xem ai?
Thúy Văn nhíu mày cố nhớ. Nhưng cô lắc đầu chịu thua:
- Xin lỗi, khách nhiều quá nên tôi không đoán nổi là ai.
- Bên công tu dược bảo có 1 thanh niên người Pháp muốn tìm cộ Anh ta là đối tác của họ, lần đó cô qua phiên dịch cho họ và gặp anh ta.
Ônh lại cười:
- Có lẽ anh ta có ấn tượng với cô, nên khi trở lại Việt Nam là đi tìm cô ngay.
Thúy Văn đoán ra ngaỵ Gần như cô chắc chắn người đó là Lê Vin. Vì lần đó cô chỉ tiếp xúc riêng với 1 mình anh tạ Lúc gặp nhau cuối, Lê Vin đã bảo sẽ trở lại tìm cộ Nhưng lần đó cô nghĩ đó là cách nói xã giao nên không quan tâm. Cộng với việc bị Hiệu Nghiêm phản đối, nên cuộc gặp đó không đọng lại cho cô chút ấn tượng nào.
Cô ngước lên nhìn ông Quang:
- Nhưng họ muốn gặp tôi để làm gì?
- Chuyện đó họ sẽ nói cho cô biết sau. Trước mắt là họ mời cô 7 giờ đến nhà hàng Mỹ Hoa dự buổi tiệc thân mật. Tôi thấy cô không nene từ chối cuộc gặp này.
- Vâng. Nhưng…Thật tình tôi sợ không nhớ mặt giám đốc bên đó, hay là…
- Trời ơi, cô phải có cách chứ. Tối nay tôi có hẹn nên không đi với cô được.
- Vâng.
Thúy Văn miễn cưỡng đứng lên. Đi xuống phòng mình. Vừa đi vừa suy nghĩ mông lung. Mặc dù đi làm đã lâu nhưng cô vẫn còn nhút nhát với những cuộc gặp như vậy. Nếu chỉ vì công việc thì được. Còn với cuộc gặp có tính chất hẹn hò riêng tư thì cô rất dị ứng.
Cô định tìm cớ gì đó thoái thác. Nhưng đến chiều đích thân giám đốc bên công ty dược gọi điện cho cô:
- Cô Văn này, lúc sáng anh Quang đã báo với cô lời mời của tôi rồi chứ?
- Vâng.
- Cô có đoán được vị khách đó là ai không?
- Dạ có, tôi đoán được chút tí.
- Tốt lắm. Cậu ta là đối tác của công ty tôi. Cậu ấy sẽ làm việc hẳn ở đây. Tôi chưa biết ý định của cậu ấy thế nào. Nhưng tôi nghĩ, đây sẽ là cơ hội tốt cho cô.
- Vâng.
- Thế này, cô cho tôi biết địa chỉ của cô, tối nay tôi sẽ co người đến đón cô.
Thúy Văn suy nghĩ 1 chút. Rồi đọc cho ông ta số nhà cô đang ở. Cô biết sự ưu ái đó là do ảnh hưởng của Lê Vin. Không hiểu cơ hội tốt mà ông ta nói đó là gì. Nhưng hiện tại, cô đang rất bằng lòng về công việc của mình.
Buổi tối khi cô đến nhà hàng thì họ đã có mặt ở đó. Chỉ có ông giám đốc và Lê Vin. Cô nhận ra anh ngaỵ Anh ta còn đẹp hơn lần gặp năm trước. Và anh ta như nổi bật giữa những người khách trong phòng.
Anh đứng dậy kéo ghế cho cô, với 1 nụ cười bặt thiệp:
- Chào cô Thúy Văn, rất hân hạnh được gặp lại.
- Xin chào anh, cả tôi cũng vậy, hân hạnh gặp lại anh.
Anh gọi nước cho cộ Trong 1 thoáng, Thúy Văn thấy ánh mắt anh nhìn cô hơi lậ Không biết anh ta có thấy cô thay đổi không. Nhưng cô biết anh đang có ý nghĩ tốt về cô.
Cả 3 chỉ nói những chuyện chung chung. Nhưng đến cuối bữa ăn, hki ông giám đốc về trước với lý do có cuộc hẹn, còn lại 2 người, Lê Vin có vẻ thân mật hơn:
- Cô Thúy Văn vẫn vậy, tôi nhận ra cô ngay khi cô bước vào cửa. Công việc của cô tốt đẹp chứ?
- Vâng, tôi vẫn còn làm phiên dịch, không có gì thay đổi cả. Còn anh? Tôi nghe bảo anh sang đây hợp tác với công ty dược. Có đúng vậy không?
Lê Vin xoay xoay lon bia trên tay, gật đầu:
- Chính thức thì sẽ hoạt động trong tháng tới. Chúng tôi đã tuyển người xong. Chỉ còn 1trợ lý, đó là người mà tôi chọn ngay từ đầu. Bây giờ chỉ còn hỏi ý kiến của cô ấy.
Thúy Văn im lặng nhìn anh như hỏi điều đó có liên quan gì đến cộ Ánh mắt của cô làm Lê Vin bật cười:
- Trước khi chia tay, tôi đã nói sẽ trở lại tìm cô, cô còn nhớ chứ?
Thúy Văn đáp bừa:
- Vâng.
- Lúc đó, tôi đã có ý định mời cô làm trợ lý. Ở Việt Nam tôi chưa quen biết với ai nhiều ngoài cô.
Thúy Văn cũng mỉm cười:
- Tôi sợ không đáp ứng được yêu cầu của anh. Thực tế là chúng ta chỉ tiếp xúc vài lần, tôi sợ chưa đủ năng lực để hiểu anh cần gì.
Lê Vin nhìn cô, vô tình ánh mắt anh nheo lại:
- Các cô gái Việt Nam thật khiêm tốn.
Thúy Văn lắc đầu:
- Không phải thế đâu.
- Nhưng tôi vẫn cứ nghĩ vậy. Trở lại vấn đề lúc nãy, tôi nghĩ rằng khi đã có sự đồng cảm vài lần gặp cũng là đủ. Và trên cả về tình cmả và công việc, cô là người Việt Nam vượt tiêu chuẩn trong công việc của tôi.
Thúy Văn hơi nhìn xuống, không trả lời. Lê Vin nói tiếp:
- Tôi cần 1 trợ lý vừa biết nhiều ngoại ngữ, vừa có khả năng trong kinh doanh và ngoại giao, lại có ngoại hình. Nhất là ở đây tôi chưa biết nhiều về môi trường mới. Có 1 người bạn Việt Nam như cô tôi rất cần.
Thúy Văn mỉm cười:
- Tôi chưa từng làm việc trong các công ty kinh doanh. Cũng không có kinh nghiệm lâu năm như đa số các công ty vẫn đòi hỏi. Hãy suy nghĩ lại đi, anh Lê Vin.
Lê Vin khoát tay:
- Đói hỏi 1 cô gái trẻ dầy dạn kinh nghiệm thì quả là yêu cầu cao. Tôi không nghĩ vậy. Tôi nghĩ, cả tôi và cô sẽ đưa nhau vào trong công việc, kinh doanh sẽ có từ đó. Và cả 2 đều bình đẳng trong công việc như nhau.
Thúy Văn nhìn nhìn Lê Vin. Cô chợt nhớ lại những ngày đầu tiên bước chân vào đời của mình. Lần đầu tiên đến công ty của Hiệu Nghiêm, anh ta nhìn cô bàng nửa con mắt, và mặc kệ những bằng cấp của cộ Anh ta đã giễu cợt bảo với cô rằng, anh ta cần 1 nhân viên có kinh nghiệm lâu năm.
Tự nhiên Thúy Văn lắc đầu. Không hiểu sao bất cứ chuyện gì cũng làm cô nhớ đến Hiệu Nghiêm. Nhớ những cay đắng mà anh ta mang đến nhiều hơn là niềm vui. Vậy mà vẫn không thể quên anh tạ Thật là bất lực.
Thúy Văn thở dài. Chợt nhớ ra mình đang ở đâu. Cô vội ngồi thẳng người lên, ngẩng đầu nhìn Lê Vin. Nãy giờ anh ngồi im lặng quan sát.
cộ Thấy cái nhìn của cô, vẻ mặt anh vẫn không thay đổi . Thúy Văn cười gượng :
- Xin lỗi !
Thật ra cô cũng không biết mình xin lỗi cái gì . Lê Vin hình như cũng hiểu như vậy nên không trả lời . Anh hớp 1 ngụm nước, và vẫn yên lặng như không hề có ý định tiếp tục câu chuyện . Anh chờ Thúy Văn tự tập trung.
Biết mình đã phạm 1 khuyết điểm kinh dị nếu đây là 1 cuộc phỏng vấn . Thúy Văn nghĩ Lê Vin đang có ý định rút lại lời mời của anh. Cô vừa quê vừa bối rối, mặt cô chợt đỏ lên, cô nói lảng chuyện :
- Tôi nghĩ, thật may mắn khi người nào đó được làm việc với anh. Phong cách anh rất thoáng, sẽ không gây cho người ta bị áp lực, như thế họ sẽ dễ phát huy khả năng của mình hơn.
Lê Vin vẫn im lặng uống bia, mắt vẫn tiếp tục chiếu vào cộ Khuôn mặt anh không nhiệt tình cũng không lãnh đạm . Anh làm Thúy Văn bắt đầu hoang mang. Cô tự biết mình có lỗi khi làm gián đoạn cuộc nói chuyện đang lúc sôi nổi nhất . Và thầm khâm phục sự nhạy cảm của Lê Vin. Khi nhận ra người đối diện lơ đãng, anh phản ứng bằng sự im lặng như thế . Không hiểu là cảnh cáo ngầm hay thông cảm, hay chờ người ta tự tập trung. Thúy Văn không biết chính xác . Nhưng cô rất hối hận về sự lơ đãng của mình.
Cô thoáng bối rối nhìn Lê Vin, liếm môi :
- Tôi xin lỗi vì có cử chỉ thiếu tôn trọng anh. Nhưng qủa thật không phải tôi không thích nghe. Anh nói chuyện rất cuốn hút . Chỉ tại quan niệm của anh làm tôi nhớ lại 1 trường hợp tương tự của tôi.
Lê Vin không nói gì . Nhưng cái nhìn rõ là có chú ý . Điều có làm có được động viên hơn. Cô mạnh dạn nói tiếp :
- Khi mới ra trường, tôi cũng có đến 1 công ty xin việc . Tôi rất tự tin vào khả năng của mình . Nhưng điều mà tôi thất bại không sao khắc phục được, đó là thiếu kinh nghiệm lâu năm.
Lê Vin chăm chú nghe, rồi chợt mỉm cười :
- Cô phản ứng hay lắm . Và hình như cô bị chuyện đó ám ảnh đến bây giờ ?
- Tôi không biết có phải vậy không, nhưng nghe nói về quan niệm tuyền nhân viên của anh, tôi lập tức nhớ lại chuyện đó.
- Và từ đó cô không muốn lao và lĩnh vực kinh doanh nữa ?
- Không phải thế, tôi thích lắm . Nhưng... Hình như số phận đưa đầy tôi phải làm trái nghề của mình.
Lê Vin cười trầm tĩnh :
- Và trong trường hợp nầy, có thể nào số phận giúp cô làm đúng ý thích ? Cô nhận lời tôi chứ ?
Thấy cử chỉ phân vân của cô, anh khoát tay :
- Không cần phải trả lời ngay bây giờ . Từ đây đến đó cô còn nhiều thời gian để quyết định . Thật ra muốn thay đổi 1 công việc đâu phải là dễ dàng. Nhất là sự thay đổi đó quan trong trong đời.
Thúy Văn thở nhẹ, cảm thấy dễ chịu hẳn đi :
- Tôi cảm thấy sự đắn đo của mình chẳng khác nào làm cao. Nhưng qủa thật tôi bắt đầu thích làm công việc hiện tại . 1 điều khác nữa là tôi rất sợ, vì làm trợ lý cho 1 công ty nước ngoài đâu phải là đơn giản.
- Nhưng cũng không khó lắm đâu. Cô có thể yên tâm là tính tôi rất thoáng . Tôi không muốn vắt sức những người hợp tác với mình.
Thúy Văn gật gật đầu :
- Vâng, tôi rất in cách nói của anh.
Lê Vin ngồi im 1 lát rồi chuyển đề tài.
- Cô làm thông dịch lâu chưa ?
- Khoảng hơn 2 năm.
- Nghĩa là đã bắt đầu trưởng thành và giàu kinh nghiệm ?
Thúy Văn hơi nghiêng đầu, cười vừa tự nhiên mà rất duyên dáng :
- Nếu nói không khiêm tốn, thì đúng là như vậy.
- Xin lỗi, cô Thúy Văn có gia đình chưa ?
Thúy Văn hơi ngần người 1 chút, không biết trả lời thế nào về tình trạng của mình . Cuôi cùng cô gật đầu :
- Cũng có.
Lê Vin hơn ngạc nhiên về cách nói của cộ Nhưng phép lịch sự không cho phép anh hỏi thêm. Anh mỉm cười :
- Anh ấy chắc là cùng nghề với cô ? Liệu chuyển nghề của cô có vấp phải trở ngại nào không ?
- Chắc chắn là không, tôi luôn tự do quyết định công việc của mình
- Có nghĩa là cô rất được tôn trọng ? Thế anh ấy có cùng nghề với cô không ?
- Không, anh ta là giám đốc của 1 công ty kinh doanh.
Lê Vin hơi nghiêng người tới, hỏi lại :
- Cô nói gì, nghê nghiệp của chồng cô là gì ?
Thúy Văn miễn cưỡng lập lại :
- Anh ấy là giám đốc của 1 công ty xuất nhập khẩu
Lê Vin kinh ngạc nhìn cô rồi ngã người ra sau :
- Tôi không nghĩ cô nói đùa, nhưng như thế thật là kỳ lạ . Điều đó làm tôi nghĩ rằng, tôi đã đề nghị 1 việc phi lý với cô.
Thúy Văn lắc đầu :
- Không phí lý đâu, thật đấy
Rồi cô vội nói sang chuyện khác :
- Anh sang đây lâu chưa ? Và bây giờ anh ở đâu ?
- Cũng khá lâu, tôi đang ở nhà riêng do công ty được sắp đặt . Chờ công việc ổn định sẽ mua nhà theo ý thích của tôi.
Thúy Văn tò mò :
- Thế anh định sống hẳn ở đây à ?
Lê Vin hơi cười :
- Điều đó còn tùy thuộc vào thành công hay thất bại của công tỵ Nhưng tôi hy vọng sẽ không trở về pháp như 1 người bị phá sạn
- Chúc anh thành công.
- Cám ơn !
Thúy Văn vén tay áo nhìn đồng hồ, rồi ngước lên :
- Tối quá, tôi xin phép về vậy
- Cô hãy cho tôi số phone của cô, còn đây là số của tôi.
Vừa nói Lê Vin vừa rút danh thiếp đưa Thúy Văn. Cô cũng hí hoáy ghi số của mình cho anh. Rồi đứng lên, hỏi 1 cách chu đáo :
- Anh có biết đường về không ? Tôi sẽ hướng dẫn
- Ông Phong cho tài xế đón tôi ngoài kia, nếu cô không từ chối, cho phép tôi đưa cô về nhé
- Dạ thôi, phiền anh lắm, tôi tự về được rồi
Lê Vin hiểu sự từ chối của cô theo cách nghĩ của anh nên không nói gì thêm. Tuy nhiên, anh cũng lịch sự ra đón xe cho cộ Thúy Văn chìa tay về phía anh, cười nhẹ :
- Tạm biệt
Lê Vin bóp nhẹ tay cô :
- Tạm biệt, hẹn gặp lại
- Tôi rất mong như vậy
Cô nói rồi đến mở cửa, ngồi vào xe. Khi quay lại cô còn thấy anh đứng nhìn theo rồi lững thửng đi về phía xe mình
Cô ngã đầu vào nệm, nhắm mắt lại với cảm giác vui vui. Cô chưa biết mình có thay đổi việc làm không. Nhưng mơ hồ cảm thấy cuộc đời mình sẽ rẽ sang 1 bước ngoặt mới
Thúy Văn vừa về nhà thì đã thấy Hữu Trí ngồi trong phòng chờ cộ Anh chống tay trên bàn, có vẻ suy nghĩ rất dữ . Thấy cô về, anh chỉ ngước lên nhìn . Rồi trầm ngâm ngồi yên.
Thúy Văn vào phòng trong cất đồ . Rồi quay ra, cô đến ngồi đối diện với anh, mỉm cười vồn vã :
- Anh đến lâu chưa ? Chờ tôi có lâu không ?
- Cũng không lâu lắm
- Đến chơi hay có chuyện gì không ?
Hữu Trí trả lời mà đầu óc như chìm đắm trong ý nghĩ riêng :
- Không có chuyện gì
- Vậy hả ?
Thúy Văn ngồi im. Hữu Tri cũng không nói gì . Thái độ trầm nâm khác lạ của anh làm cô hơi ngạc nhiên. Cô nhìn anh 1 cách lạ lùng nhưng cũng kể vui vẻ :
- Anh biết chuyện gì xảy ra với tôi không ? Có 1 công ty nước ngoài đề nghị tôi làm trợ lý cho họ đấy.
- Vậy hả ?
- Tôi phân vân ghê lắm, công việc đó hấp dẫn thật, nhưng tôi sợ vượt quá khả năng của mình
- Có thê?
Thúy Văn không kềm được nữa, cô khẽ nhíu mày :
- Hôm nay anh rất lạ, có chuyện gì vậy anh Trí ?
Hữu Trí thẩn thời quay lại nhìn cô :
- Cô đã bao giờ nghe người lớn kể về nguồn gốc của mình chưa, Thúy Văn ?
- Hả, anh nói gì ? - Thúy Văn ngẩn ngơ nhìn lại anh.
- Cô có biết ông Nhị không phải là cha ruột của cô không ? Từ đó giờ cô có bao giờ hoài nghi điều đó không ?
Thúy Văn ngồi lặng người . Bỗng nhiên cô sợ run lên, cô thì thào :
- Tại sao anh hỏi như vậy ? Anh đã điều tra về gốc gác tôi sao ? Tại sao anh soi mói như vậy, anh muốn làm gì tôi đây ?
Hữu Trí trầm ngâm :
- Tôi không soi mói cộ Mọi chuyện tự nó đến, đến mức làm tôi choáng váng cả người, tôi không biết sự thật đó là điều đáng vui hay đáng buồn nữa
- Sự thật gì ? Anh biết gì về tôi chứ, anh nói nhanh đi.
- Tôi không biết mẹ cô là ai, nhưng có 1 điều tôi biết chắc chắn cô là em gái tôi, cô cùng cha với tôi. Mẹ tôi nói với tôi điều đó, không hề hư cấu đâu.
Hoàng Thu Dung
Khi cả 2 đã ra đường. Hữu Trí hỏi 1 cách dè dặt:
- Bây giờ cô muốn đi đâu?
- Tôi không biết, anh muốn đi đâu cũng được.
- Cô từ nhà ra đây à?
- Vâng.
- Có chuyện gì nữa phải không?
- Vâng, có. Và tôi không muốn về nhà nữa.
Cô ngồi lên phía sau xe. Hữu Trí cho xe chạy tới. Nhưng cứ băn khoăn không biết phải đi đâu. Phía sau anh, Thúy Văn chợt khóc nức nở. Anh quay lại nhìn cô, sững sờ:
- Chuyện gì vậy Thúy Văn?
Không nghe cô trả lời, anh rẽ vào 1 con đường vắng rồi tấp vào lề, bước xuống xe:
- Cô làm sao vậy, chuyện gì trầm trọng vậy?
Thúy Văn cố nín khóc, nhưng không được. Cử chỉ của cô làm Hữu Trí thấy rối lên. Anh nhìn quanh. Con đường tuy vắng, nhưng không thể đứng đây mà nói chuyện. Thúy Văn đưa anh vào tình thế khó xử chưa từng thấy. Và mặc dù rất nóng ruột muốn biết chuyện của cô, anh vẫn cố kềm lại:
- Thôi được, cô hãy bình tĩnh, chuyện gì cứ từ từ giải quyết, bây giờ cô muốn đi đâu?
Thúy Văn nói 1 câu lo đầu không đuôi:
- Tôi không muốn về nhà nữa, tôi sẽ không bao giờ về nhà anh ta.
- Nhưng tại sao?
Thúy Văn không trả loiừ. Hữu Trí đứng yên nhìn cô, kiên nhẫn chờ. Cuối cùng thấy tình thế không xong, anh nói như quyết định:
- Cô lên xe đi.
Anh đưa Thúy Văn về nhà mẹ mình. Cô cũng không hỏi là đi đâu. Mãi đến khi xe ngừng trong sân, cô bước xuống, nhìn quanh hoang mang.
- Đây là nhà ai vậy?
- Nhà mẹ tôi, cô như thế nầy không thể vào quán hay đi đâu được, đến đây là tiện nhất, cô vào nhà đi.
Thúy Văn tần ngần 1 chút, cuối cùng cũng ngoan ngoãn theo anh vào nhà. Hữu Trí giới thiệu cô với mẹ anh, rồi khoát tay:
- Cô ngồi xuống đó đi.
Nhưng Thúy Văn vẫn tần ngần đứng yên. Cô rụt rè chào bà 5. Và lúng túng nhìn chỗ khác khi thấy căpk mắt kỳ lạ của bà nhìn cộ Mặc dù đang ở tâm trạng không bình thường, cô vẫn nhận ra trong ánh mắt đó, có 1 cái gì đó như trăn trối, kinh ngạc và hoảng hốt. Cô chợt rùng mình, gai gai người. Có lẽ bà thấy sự có mặt của cô ở đây là điều kỳ quặc.
Bà 5 cũng có thái độ rất lạ. Vừa tò mò, vừa muốn nói chuyện gì đó, đồng thời lại thấy không tiện. Cả Hữu Trí cũng rất lạ về thái độ của bà 5. Nhưng tâm trí còn bận rộn về Thúy Văn nên anh không quan tâm lắm.
Anh đưa bà vào nhà trong, nói nhỏ:
- Cô ấy là vợ giám đốc của con đó, cô ta đang có chuyện buồn nên con đưâ về đây, có thể cô ấy sẽ ở lại đây đêm nay, mẹ chuẩn bị phòng cho cổ dùm con nghe mẹ.
Bà 5 lẩm bẩm:
- Cô ta là vợ của sếp con à, có chuyện đó nữa sao?
Hữu Trí ngạc nhiên:
- Mẹ nói cái gì vậy, chuyện đó có gì lạ đâu, sếp con còn trẻ, có vợ trẻ cũng đâu có gì lạ.
- Mẹ không phải nói chuyện đó, chỉ không ngờ là con có quen biết với cô ta, vậy mà lâu nay mẹ không biết.
Hữu Trí mỉm cười:
- Thôi, mẹ chuẩn bị phòng dùm con nhé, nhớ chu đáo nghe mẹ. Bây giờ mẹ tắt đèn ngủ đi. Con cần yên tĩnh để nói chuyện với cô ấy.
Bà 5 đứng yên, rồi giọng bà có chút gì đó lo sợ, hoảng hốt:
- Nhưng giữa con và cô ấy có chuyện gì không Tri, có xảy ra cái gì không tốt không con, nói thật cho mẹ yên tâm đi, tại sao con với cổ lại đi với nhau như vậy?
- Không có gì đâu mẹ, mẹ nghĩ ra chuyện gì vậy? Con bảo đảm không có gì mà.
Nhưng bà 5 vẫn có cái gì đó bất an:
- Tại sao lại đi đứng với nhau kiểu nầy, thật... mẹ không yên tâm chút nào.
Hữu Trí lắc đầu, phủ nhận quyết liệt thái độ lo ngại của bà. Anh bước tới tắt đèn rồi đi ra ngoài.
Thúy Văn đang ngồi bên bàn, chống cằm trong dáng điệu rầu rĩ. Cô ngước lên khi thấy anh, nhìn anh như hỏi. Hữu Trí ngồi xuống đối diện với cô:
- Mẹ tôi dễ chịu lắm, không phiền hà gì đâu. Bây giờ cô đã bình thường chưa? Có thể nói với tôi được không?
- Vâng, tôi muốn gặp anh để nói đấy. Lúc nãy ra khỏi nhà rồi, tôi liền nghĩ đến anh, tôi muốn gặp anh ghê gớm.
Hữu Trí thoáng cười hài lòng:
- Tôi rất bằng lòng khi cô nghĩ đến tôi lú nầy, nào có chuyện gì vậy, 2 người lại cãi nhau à?
Thúy Văn thở dài:
- Chúng tôi không cãi nhau, cãi thì thường quá rồi, nó đâu làm tôi khổ sở thêm nữa.
- Vậy thì có chuyện gì?
Thúy Văn chớp mắt, đôi mắt lại rưng rưng:
- Tôi không thể hiểu anh ta coi tôi là gì của anh ta nữa. Anh biết không, thời gian này bỗng nhiên anh ta cứ chăm bẵm lấy tôi, không muốn ly dị tôi nữa. Thế mà trong lúc bảo yêu tôi, anh ta vẫn thú thật là đau khổ vì mất Yến Oanh.
Cô ngừng lại, khóc nấc lên:
- Nếu là anh, anh có chịu đựng được không, thật ra anh ta coi tôi là cái gì chứ?
Đôi mắt Hữu Trí tối sầm:
- Điều đó làm cô đau khổ đến vậy à? Cô hãy nhìn lại mình xem, cô mất bình tĩnh đến nỗi không biết mình đang làm gì nữa. Chuyện đó làm cô bi quan đến vậy sao?
- Nhưng tôi không chịu đựng nổi, tôi không chịu được khi anh ta cứ đau khổi kiểu đó.
- Có nghĩa là cô muốn anh ấy chỉ yêu mình cô,v à quên hắn Yến Oanh, thấm chí cô cũng không muốn anh ta có quá khứ như vậy?
- Anh ta làm tôi có cảm giác bị lừa gạt. Ban đầu tôi đã cố dứt khoát không nghĩ đến anh tạ Nhưng sau đó tôi tin những gì anh ta biểu hiện. Tôi nghĩ sống chung với nhau, dù muốn dù không tình cảm vẫn tự nó đến. Ngay cả trong lúc trốn chạy tôi vẫn cứ hy vọng.
- Rồi sao nữa?
- Thề rồi trong lúc tôi sắp chịu thua, thì anh ta thú nhận tình cảm đầu vẫn làm anh ta thấy đau. Đó là 1 hình thức chứng tỏ anh ta vẫn còn yêu chị Oanh.
- Chuyện đó cần có thời gian mới quên được.
Thúy Văn nói như hét:
- Có nghĩa là anh ta thích 1 lúc 2 người, tôi không chịu nổi như vậy, tôi thù hận tất cả bọn họ.
Hữu Trí nhìn cô chằm chằm:
- Cô yêu anh ấy đến vậy à?
- Tôi không thèm yêu.
- Nếu vậy thì việc gì cô phải khổ sở, cô hãy nhìn lại mình kìa.
Thúy Văn quẹt ngang mắt, cô ngồi thẳng người lên như bị tự ái. Như muốn gom lại chút kiêu hãnh đã tả tơi. Hữu Trí nhìn cử chỉ của cô anh cảm thấy thất vọng mênh mông. Nhưng anh cố giấu tình cảm đó, và bình thản nhìn cô:
- Thật ra chuyện không ghê gớm như cô tưởng đâu.
Thúy Văn nói nhanh:
- Nếu anh ở vào trường hợp tôi, anh sẽ thấy khổ đến mức nào, tôi không chịu nổi ý nghĩ mình là người đến sau , anh hiểu không?
Hữu Trí điềm nhiên:
- Cô phải chấp nhận như vậy thôi. Và chấp nhận luôn cả tình cảm riêng tư của anh ấy. Không thay đổi được đâu.
- Không tôi không chấp nhận như vậy, tôi có tự ái của tôi.
- Nghe đây Thúy Văn, trước đây anh Nghiêm đã đinh cưới Yến Oanh, như vậy cô phải hiểu tình cảm đó sâu sắc đến mức nào. Bây giờ anh ất yêu cô, và muốn sống suốt đời với cộ Nhưng điều đó cũng không làm cho anh ấy quên hẳn Yến Oanh được, cô phải chấp nhận chuyện đó thôi.
Thúy Văn lắc đầu:
- Thà tôi không có, chứ tôi không chấp nhận tình cảm nửa vời.
- Như vậy cô chỉ tự làm khổ mình thôi.
- Có lẽ vậy. Nhưng tôi chọn cách giải phóng mình.
- Nghĩa là sao?
- Ngay bây giờ tôi chưa quyết định hẳn. Nhưng trước mắt tôi không muốn về nhà đó nữa.
- Trở về nhà mình liệu cô có yên ổn với ba cô không?
Thúy Văn lắc đầu mạnh mẽ:
- Tôi không thể xem đó là nhà mình được nữa, không có lý do gì để vể. Tôi sẽ tự sống 1 mình.
Hữu Trí nghiêng người tới, nhìn cô chăm chú:
- Quyết định kỹ chưa Thúy Văn?
- Trước đây tôi đã muốn như vậy, nhưng tôi còn yếu đuối không dám bây giờ thì chẳng còn lý do gì để yếu đuối nữa.
- Nhưng anh Nghiêm không đồng ý ly dị mà.
- Mặc kệ anh ta.
Hữu Trí đứng dậy, đi tới đi lui trầm ngâm:
- Chuyện gì cũng từ từ giải quyết, cô không thể bỏ đi ngang nhiên như vậy. Những người trong gia đình anh Nghiêm sẽ nghĩ sao? Họ không đồng ý đâu/
- Đó là chuyện của anh Nghiêm, để anh ta tự giải thích, anh ta gây ra chuyện chứ có phải tôi đâu. Tôi sẽ không về đó nữa, anh hãy đến đó lấy đồ dùm tôi.
- Không được, cô phải về nhà, phải nói chuyện rạch ròi, phải yêu cầu ly dị. Sau đó cô ra đi 1 cách đường hoàng hơn.
Nhưng Thúy Văn gạt phăng:
- Đợi anh ta ly dị lâu lắm, tôi chỉ muốn làm theo ý mình.
- Không nên như vậy Thúy Văn, làm vậy anh Nghiêm sẽ nghĩ sao về cô?
Thúy Văn nhăn mặt:
- Tôi đã bảo mặc kệ anh ta mà. Từ đó giờ anh ta chỉ gây ra chuyện, chỉ biết làm cho người khác chịu đựng. Bây giờ hãy để anh ta chịu đựng những gì mình gây ra.
- Nhưng bỏ đi ngang nhiên như vậy là không được.
- Được, được.
Hữu Trí khoanh tay trước ngực, trầm ngâm:
- Trước khi ra khỏi nhà, cô có nghĩ là mình không trở về không?
- Lúc đó tôi chưa nghĩ. Nhưng khi đi rồi thì tôi quyết định không trở lại.
- Bỏ đi trong tình trạng thế này à? Cô hãy nhìn lại mình kìa.
Thúy Văn tỉnh bơ:
- Đâu có sao, tôi sẽ mua những thứ khác. Nếu chỉ vì đồ đạc mà trở lại nhà anh ta thì thật dở hơi.
- Vậy, đêm nay cô sẽ ở đâu?
Thúy Văn nói thản nhiên:
- Anh hãy chô tôi mượn ít tiền, tôi sẽ đến nhà nhỏ bạn, sáng sẽ đi làm bình thường. Ngày mai anh hãy tìm giùm tôi 1 chỗ ở, anh làm được chứ?
Hữu Trí kinh ngạc nhìn cô:
- Cô tưởng mọi chuyện sẽ đơn giản như vậy à?
Thúy Văn bướng bỉnh:
- Chứ có gì phức tạp đâi, nếu anh không giúp tôi, tôi sẽ tự lo cho mình.
Hữu Trí nhìn đồng hồ:
- Cô biết bây giờ là mấy giờ không?
Thúy Văn ngước nhìn lên tường, đến lượt cô thảng thốt:
- Đã hơn 1 giờ rồi à? Sao nhanh vậy, thế mà tôi cứ tưởng...
Cô im bặt và hoang mang nhìn Hữu Trí khẽ thở dài:
- Tôi không biết là khuya đến thế.
- Bây giờ cô không đến nhà ai được đau, tốt hơn hết là ờ lại đây, muốn gì sán mai tíh.
Anh nghĩ ngợi 1 lát, rồi quay lại:
- Giờ này Hiệu Nghiêm đang lo lắm đó, cô hãy gọi điện cho anh ấy đi.
- Không.
- Đừng có như vậy Thúy Văn.
Nhưng Thúy Văn vẫn 1 mực ngồi im. Cuối cùng Hữu Trí đành chịu thua:
- Cô bướng bỉnh ngoài sức tưởng tượng của tôi. Hy vọng là cô sẽ không hối hận vè những gì mình đã làm.
- Không hề.
Hữu Trí lấy máy ra, bấm số của Hiệu Nghiêm lập tức có tiếng trả lời:
- Alô
- Anh Nghiêm hả, tôi đây. Có phải anh đang chờ Thúy Văn không?
- Sao anh biết?
- Cô ấy đang ở nhà mẹ tôi, anh yên tâm đi.
- Giờ này cô ta lang thang ngoài đường mà bảo tôi yên tâm à? Cổ làm chuyện kỳ quặc gì vậy?
- Anh cũng thừa biết là cổ đang giận, đừng lo tôi sẽ khuyên giùm anh. Anh đang ở đâu vậy?
- Ngoài công viên. Nhưng này, nhà bác ở đâu chỉ đi, tôi sẽ đến đó ngay.
Hữu Trí ngập ngừng:
- Tôi sợ Thúy Văn không đồng ý.
Thúy Văn đứng bên cạnh anh, lên tiếng:
- Chuyện gì vậy?
Hình như nghe được tiếng cô, Hiệu Nghiêm lập tức bảo Hữu Trí:
- Anh đưa máy cho Thúy Văn đi, tôi muốn nói chuyện với cổ.
- Anh chờ 1 lát.
Hữu Trí chìa máy về phía Thúy Văn:
- Ảnh muốn nói chuyện với cô.
Thúy Văn lắc đầu:
- Thôi, tôi không thích nói.
- Tôi thấy cô đừng nên căng thẳng như vậy. Cách hay nhất là cứ để ảnh đến đón cô về.
- Anh ta mà đến đây, tôi sẽ bỏ ra đường ngay.
Hữu Trí lắc đầu chịu thua, rồi cầm máy lên:
- Alô.
Hiệu Nghiêm lên tiếng ngay:
- Tôi đã nghe 2 người nói chuyện rồi, bảo Thúy Văn nói chuyện đi, anh biết tôi đang giận thế nào không?
Hữu Trí bỏ đi ra sân để tránh Thúy Văn.
- Anh biết tính vợ anh rồi, nãy giờ tôi thuyết phục cả buổi mà cô ấy vẫn nhất định không về. Tôi mới phát hiện rằng cô ấy cứng rắn kinh khủng.
- Ngay cả nói chuyện cũng không nữa sao, anh nói cho tôi biết, cổ muốn gì vậy?
- Trước mắt là không chịu về. Anh thật sai lầm khi thành thật đó anh Nghiêm.
- Ngay khi nói xong tôi đã nhận ra sự sai lầm của mình. Cô ta gần như đưa tôi vào bẫy, thật là ghê gớm. Hình như cô ta thích nghe nói dối hơn.
- Có những lúc cần phải như vậy đấy. Nhưng thôi bây giờ anh về nhà đi, chuyện gì thì để mai giải quyết. Tôi hứa sẽ đưa cô ấy về nhà cho anh.
Hiệu Nghiêm im lặng tắt máy. Hữu Trí quay vào nhà, thấy Thúy Văn có vẻ mệt mỏi, anh nhẹ nhàng nói:
- Cô vào ngủ đi, hôm nay cô có nhiều chuyện rắc rối quá đấy.
Thúy Văn không nhận ra cách nói vừa ra lệnh vừa giễu cợt của anh. Cô đứng dậy, đờ đẫn cả người vì mệt. Và vừa đặt mình xuống giường là cô ngủ ngaỵ Không cần biết Hữu Trí còn ở lại hay đã về nhà.
Thúy Văn ngồi trầm ngâm bên bàn, cô cầm cây viết 1 cách thờ ợ Dù đã bắt mình tập trung làm việc, cô vẫn không thể xua đuổi hình ành Hiệu Nghiêm ra khỏi đầu. Cứ tưởng sự chia tay dứt khoát sẽ làm lòng mình thanh thản. Vậy mà ngược lại, không thấy mặt anh ta, sự nhung nhớ còn làm cô khổ sở hơn.
Có tiếng chuông reo, rồi giọng ông Quang vang lên trong máy:
- Cô Thúy Văn lên gặp tôi ngay nhé.
- Vâng.
Thúy Văn đứng dây, xếp mớ tài liệu còn bừa bộn trên bàn vào tủ. Cô đi lên phòng ông Quang gõ nhẹ cửa. Bên trong có tiếng vọng ra:
- Mời vào.
Thúy Văn đến ngồi xuống đối diện với ông im lặng nhìn. Ông Quang mỉm cười:
- Bên công ty dược mới gọi điện cho tôi, họ yêu cầu muốn gặp cô.
Thúy Văn hơi ngạc nhiên:
- Không lẽ họ muốn mình chi viện người nữa ạ?
- Không, họ muốn gặp cô vì có người nhờ họ liên lạc với cộ Cô đoán thử xem ai?
Thúy Văn nhíu mày cố nhớ. Nhưng cô lắc đầu chịu thua:
- Xin lỗi, khách nhiều quá nên tôi không đoán nổi là ai.
- Bên công tu dược bảo có 1 thanh niên người Pháp muốn tìm cộ Anh ta là đối tác của họ, lần đó cô qua phiên dịch cho họ và gặp anh ta.
Ônh lại cười:
- Có lẽ anh ta có ấn tượng với cô, nên khi trở lại Việt Nam là đi tìm cô ngay.
Thúy Văn đoán ra ngaỵ Gần như cô chắc chắn người đó là Lê Vin. Vì lần đó cô chỉ tiếp xúc riêng với 1 mình anh tạ Lúc gặp nhau cuối, Lê Vin đã bảo sẽ trở lại tìm cộ Nhưng lần đó cô nghĩ đó là cách nói xã giao nên không quan tâm. Cộng với việc bị Hiệu Nghiêm phản đối, nên cuộc gặp đó không đọng lại cho cô chút ấn tượng nào.
Cô ngước lên nhìn ông Quang:
- Nhưng họ muốn gặp tôi để làm gì?
- Chuyện đó họ sẽ nói cho cô biết sau. Trước mắt là họ mời cô 7 giờ đến nhà hàng Mỹ Hoa dự buổi tiệc thân mật. Tôi thấy cô không nene từ chối cuộc gặp này.
- Vâng. Nhưng…Thật tình tôi sợ không nhớ mặt giám đốc bên đó, hay là…
- Trời ơi, cô phải có cách chứ. Tối nay tôi có hẹn nên không đi với cô được.
- Vâng.
Thúy Văn miễn cưỡng đứng lên. Đi xuống phòng mình. Vừa đi vừa suy nghĩ mông lung. Mặc dù đi làm đã lâu nhưng cô vẫn còn nhút nhát với những cuộc gặp như vậy. Nếu chỉ vì công việc thì được. Còn với cuộc gặp có tính chất hẹn hò riêng tư thì cô rất dị ứng.
Cô định tìm cớ gì đó thoái thác. Nhưng đến chiều đích thân giám đốc bên công ty dược gọi điện cho cô:
- Cô Văn này, lúc sáng anh Quang đã báo với cô lời mời của tôi rồi chứ?
- Vâng.
- Cô có đoán được vị khách đó là ai không?
- Dạ có, tôi đoán được chút tí.
- Tốt lắm. Cậu ta là đối tác của công ty tôi. Cậu ấy sẽ làm việc hẳn ở đây. Tôi chưa biết ý định của cậu ấy thế nào. Nhưng tôi nghĩ, đây sẽ là cơ hội tốt cho cô.
- Vâng.
- Thế này, cô cho tôi biết địa chỉ của cô, tối nay tôi sẽ co người đến đón cô.
Thúy Văn suy nghĩ 1 chút. Rồi đọc cho ông ta số nhà cô đang ở. Cô biết sự ưu ái đó là do ảnh hưởng của Lê Vin. Không hiểu cơ hội tốt mà ông ta nói đó là gì. Nhưng hiện tại, cô đang rất bằng lòng về công việc của mình.
Buổi tối khi cô đến nhà hàng thì họ đã có mặt ở đó. Chỉ có ông giám đốc và Lê Vin. Cô nhận ra anh ngaỵ Anh ta còn đẹp hơn lần gặp năm trước. Và anh ta như nổi bật giữa những người khách trong phòng.
Anh đứng dậy kéo ghế cho cô, với 1 nụ cười bặt thiệp:
- Chào cô Thúy Văn, rất hân hạnh được gặp lại.
- Xin chào anh, cả tôi cũng vậy, hân hạnh gặp lại anh.
Anh gọi nước cho cộ Trong 1 thoáng, Thúy Văn thấy ánh mắt anh nhìn cô hơi lậ Không biết anh ta có thấy cô thay đổi không. Nhưng cô biết anh đang có ý nghĩ tốt về cô.
Cả 3 chỉ nói những chuyện chung chung. Nhưng đến cuối bữa ăn, hki ông giám đốc về trước với lý do có cuộc hẹn, còn lại 2 người, Lê Vin có vẻ thân mật hơn:
- Cô Thúy Văn vẫn vậy, tôi nhận ra cô ngay khi cô bước vào cửa. Công việc của cô tốt đẹp chứ?
- Vâng, tôi vẫn còn làm phiên dịch, không có gì thay đổi cả. Còn anh? Tôi nghe bảo anh sang đây hợp tác với công ty dược. Có đúng vậy không?
Lê Vin xoay xoay lon bia trên tay, gật đầu:
- Chính thức thì sẽ hoạt động trong tháng tới. Chúng tôi đã tuyển người xong. Chỉ còn 1trợ lý, đó là người mà tôi chọn ngay từ đầu. Bây giờ chỉ còn hỏi ý kiến của cô ấy.
Thúy Văn im lặng nhìn anh như hỏi điều đó có liên quan gì đến cộ Ánh mắt của cô làm Lê Vin bật cười:
- Trước khi chia tay, tôi đã nói sẽ trở lại tìm cô, cô còn nhớ chứ?
Thúy Văn đáp bừa:
- Vâng.
- Lúc đó, tôi đã có ý định mời cô làm trợ lý. Ở Việt Nam tôi chưa quen biết với ai nhiều ngoài cô.
Thúy Văn cũng mỉm cười:
- Tôi sợ không đáp ứng được yêu cầu của anh. Thực tế là chúng ta chỉ tiếp xúc vài lần, tôi sợ chưa đủ năng lực để hiểu anh cần gì.
Lê Vin nhìn cô, vô tình ánh mắt anh nheo lại:
- Các cô gái Việt Nam thật khiêm tốn.
Thúy Văn lắc đầu:
- Không phải thế đâu.
- Nhưng tôi vẫn cứ nghĩ vậy. Trở lại vấn đề lúc nãy, tôi nghĩ rằng khi đã có sự đồng cảm vài lần gặp cũng là đủ. Và trên cả về tình cmả và công việc, cô là người Việt Nam vượt tiêu chuẩn trong công việc của tôi.
Thúy Văn hơi nhìn xuống, không trả lời. Lê Vin nói tiếp:
- Tôi cần 1 trợ lý vừa biết nhiều ngoại ngữ, vừa có khả năng trong kinh doanh và ngoại giao, lại có ngoại hình. Nhất là ở đây tôi chưa biết nhiều về môi trường mới. Có 1 người bạn Việt Nam như cô tôi rất cần.
Thúy Văn mỉm cười:
- Tôi chưa từng làm việc trong các công ty kinh doanh. Cũng không có kinh nghiệm lâu năm như đa số các công ty vẫn đòi hỏi. Hãy suy nghĩ lại đi, anh Lê Vin.
Lê Vin khoát tay:
- Đói hỏi 1 cô gái trẻ dầy dạn kinh nghiệm thì quả là yêu cầu cao. Tôi không nghĩ vậy. Tôi nghĩ, cả tôi và cô sẽ đưa nhau vào trong công việc, kinh doanh sẽ có từ đó. Và cả 2 đều bình đẳng trong công việc như nhau.
Thúy Văn nhìn nhìn Lê Vin. Cô chợt nhớ lại những ngày đầu tiên bước chân vào đời của mình. Lần đầu tiên đến công ty của Hiệu Nghiêm, anh ta nhìn cô bàng nửa con mắt, và mặc kệ những bằng cấp của cộ Anh ta đã giễu cợt bảo với cô rằng, anh ta cần 1 nhân viên có kinh nghiệm lâu năm.
Tự nhiên Thúy Văn lắc đầu. Không hiểu sao bất cứ chuyện gì cũng làm cô nhớ đến Hiệu Nghiêm. Nhớ những cay đắng mà anh ta mang đến nhiều hơn là niềm vui. Vậy mà vẫn không thể quên anh tạ Thật là bất lực.
Thúy Văn thở dài. Chợt nhớ ra mình đang ở đâu. Cô vội ngồi thẳng người lên, ngẩng đầu nhìn Lê Vin. Nãy giờ anh ngồi im lặng quan sát.
cộ Thấy cái nhìn của cô, vẻ mặt anh vẫn không thay đổi . Thúy Văn cười gượng :
- Xin lỗi !
Thật ra cô cũng không biết mình xin lỗi cái gì . Lê Vin hình như cũng hiểu như vậy nên không trả lời . Anh hớp 1 ngụm nước, và vẫn yên lặng như không hề có ý định tiếp tục câu chuyện . Anh chờ Thúy Văn tự tập trung.
Biết mình đã phạm 1 khuyết điểm kinh dị nếu đây là 1 cuộc phỏng vấn . Thúy Văn nghĩ Lê Vin đang có ý định rút lại lời mời của anh. Cô vừa quê vừa bối rối, mặt cô chợt đỏ lên, cô nói lảng chuyện :
- Tôi nghĩ, thật may mắn khi người nào đó được làm việc với anh. Phong cách anh rất thoáng, sẽ không gây cho người ta bị áp lực, như thế họ sẽ dễ phát huy khả năng của mình hơn.
Lê Vin vẫn im lặng uống bia, mắt vẫn tiếp tục chiếu vào cộ Khuôn mặt anh không nhiệt tình cũng không lãnh đạm . Anh làm Thúy Văn bắt đầu hoang mang. Cô tự biết mình có lỗi khi làm gián đoạn cuộc nói chuyện đang lúc sôi nổi nhất . Và thầm khâm phục sự nhạy cảm của Lê Vin. Khi nhận ra người đối diện lơ đãng, anh phản ứng bằng sự im lặng như thế . Không hiểu là cảnh cáo ngầm hay thông cảm, hay chờ người ta tự tập trung. Thúy Văn không biết chính xác . Nhưng cô rất hối hận về sự lơ đãng của mình.
Cô thoáng bối rối nhìn Lê Vin, liếm môi :
- Tôi xin lỗi vì có cử chỉ thiếu tôn trọng anh. Nhưng qủa thật không phải tôi không thích nghe. Anh nói chuyện rất cuốn hút . Chỉ tại quan niệm của anh làm tôi nhớ lại 1 trường hợp tương tự của tôi.
Lê Vin không nói gì . Nhưng cái nhìn rõ là có chú ý . Điều có làm có được động viên hơn. Cô mạnh dạn nói tiếp :
- Khi mới ra trường, tôi cũng có đến 1 công ty xin việc . Tôi rất tự tin vào khả năng của mình . Nhưng điều mà tôi thất bại không sao khắc phục được, đó là thiếu kinh nghiệm lâu năm.
Lê Vin chăm chú nghe, rồi chợt mỉm cười :
- Cô phản ứng hay lắm . Và hình như cô bị chuyện đó ám ảnh đến bây giờ ?
- Tôi không biết có phải vậy không, nhưng nghe nói về quan niệm tuyền nhân viên của anh, tôi lập tức nhớ lại chuyện đó.
- Và từ đó cô không muốn lao và lĩnh vực kinh doanh nữa ?
- Không phải thế, tôi thích lắm . Nhưng... Hình như số phận đưa đầy tôi phải làm trái nghề của mình.
Lê Vin cười trầm tĩnh :
- Và trong trường hợp nầy, có thể nào số phận giúp cô làm đúng ý thích ? Cô nhận lời tôi chứ ?
Thấy cử chỉ phân vân của cô, anh khoát tay :
- Không cần phải trả lời ngay bây giờ . Từ đây đến đó cô còn nhiều thời gian để quyết định . Thật ra muốn thay đổi 1 công việc đâu phải là dễ dàng. Nhất là sự thay đổi đó quan trong trong đời.
Thúy Văn thở nhẹ, cảm thấy dễ chịu hẳn đi :
- Tôi cảm thấy sự đắn đo của mình chẳng khác nào làm cao. Nhưng qủa thật tôi bắt đầu thích làm công việc hiện tại . 1 điều khác nữa là tôi rất sợ, vì làm trợ lý cho 1 công ty nước ngoài đâu phải là đơn giản.
- Nhưng cũng không khó lắm đâu. Cô có thể yên tâm là tính tôi rất thoáng . Tôi không muốn vắt sức những người hợp tác với mình.
Thúy Văn gật gật đầu :
- Vâng, tôi rất in cách nói của anh.
Lê Vin ngồi im 1 lát rồi chuyển đề tài.
- Cô làm thông dịch lâu chưa ?
- Khoảng hơn 2 năm.
- Nghĩa là đã bắt đầu trưởng thành và giàu kinh nghiệm ?
Thúy Văn hơi nghiêng đầu, cười vừa tự nhiên mà rất duyên dáng :
- Nếu nói không khiêm tốn, thì đúng là như vậy.
- Xin lỗi, cô Thúy Văn có gia đình chưa ?
Thúy Văn hơi ngần người 1 chút, không biết trả lời thế nào về tình trạng của mình . Cuôi cùng cô gật đầu :
- Cũng có.
Lê Vin hơn ngạc nhiên về cách nói của cộ Nhưng phép lịch sự không cho phép anh hỏi thêm. Anh mỉm cười :
- Anh ấy chắc là cùng nghề với cô ? Liệu chuyển nghề của cô có vấp phải trở ngại nào không ?
- Chắc chắn là không, tôi luôn tự do quyết định công việc của mình
- Có nghĩa là cô rất được tôn trọng ? Thế anh ấy có cùng nghề với cô không ?
- Không, anh ta là giám đốc của 1 công ty kinh doanh.
Lê Vin hơi nghiêng người tới, hỏi lại :
- Cô nói gì, nghê nghiệp của chồng cô là gì ?
Thúy Văn miễn cưỡng lập lại :
- Anh ấy là giám đốc của 1 công ty xuất nhập khẩu
Lê Vin kinh ngạc nhìn cô rồi ngã người ra sau :
- Tôi không nghĩ cô nói đùa, nhưng như thế thật là kỳ lạ . Điều đó làm tôi nghĩ rằng, tôi đã đề nghị 1 việc phi lý với cô.
Thúy Văn lắc đầu :
- Không phí lý đâu, thật đấy
Rồi cô vội nói sang chuyện khác :
- Anh sang đây lâu chưa ? Và bây giờ anh ở đâu ?
- Cũng khá lâu, tôi đang ở nhà riêng do công ty được sắp đặt . Chờ công việc ổn định sẽ mua nhà theo ý thích của tôi.
Thúy Văn tò mò :
- Thế anh định sống hẳn ở đây à ?
Lê Vin hơi cười :
- Điều đó còn tùy thuộc vào thành công hay thất bại của công tỵ Nhưng tôi hy vọng sẽ không trở về pháp như 1 người bị phá sạn
- Chúc anh thành công.
- Cám ơn !
Thúy Văn vén tay áo nhìn đồng hồ, rồi ngước lên :
- Tối quá, tôi xin phép về vậy
- Cô hãy cho tôi số phone của cô, còn đây là số của tôi.
Vừa nói Lê Vin vừa rút danh thiếp đưa Thúy Văn. Cô cũng hí hoáy ghi số của mình cho anh. Rồi đứng lên, hỏi 1 cách chu đáo :
- Anh có biết đường về không ? Tôi sẽ hướng dẫn
- Ông Phong cho tài xế đón tôi ngoài kia, nếu cô không từ chối, cho phép tôi đưa cô về nhé
- Dạ thôi, phiền anh lắm, tôi tự về được rồi
Lê Vin hiểu sự từ chối của cô theo cách nghĩ của anh nên không nói gì thêm. Tuy nhiên, anh cũng lịch sự ra đón xe cho cộ Thúy Văn chìa tay về phía anh, cười nhẹ :
- Tạm biệt
Lê Vin bóp nhẹ tay cô :
- Tạm biệt, hẹn gặp lại
- Tôi rất mong như vậy
Cô nói rồi đến mở cửa, ngồi vào xe. Khi quay lại cô còn thấy anh đứng nhìn theo rồi lững thửng đi về phía xe mình
Cô ngã đầu vào nệm, nhắm mắt lại với cảm giác vui vui. Cô chưa biết mình có thay đổi việc làm không. Nhưng mơ hồ cảm thấy cuộc đời mình sẽ rẽ sang 1 bước ngoặt mới
Thúy Văn vừa về nhà thì đã thấy Hữu Trí ngồi trong phòng chờ cộ Anh chống tay trên bàn, có vẻ suy nghĩ rất dữ . Thấy cô về, anh chỉ ngước lên nhìn . Rồi trầm ngâm ngồi yên.
Thúy Văn vào phòng trong cất đồ . Rồi quay ra, cô đến ngồi đối diện với anh, mỉm cười vồn vã :
- Anh đến lâu chưa ? Chờ tôi có lâu không ?
- Cũng không lâu lắm
- Đến chơi hay có chuyện gì không ?
Hữu Trí trả lời mà đầu óc như chìm đắm trong ý nghĩ riêng :
- Không có chuyện gì
- Vậy hả ?
Thúy Văn ngồi im. Hữu Tri cũng không nói gì . Thái độ trầm nâm khác lạ của anh làm cô hơi ngạc nhiên. Cô nhìn anh 1 cách lạ lùng nhưng cũng kể vui vẻ :
- Anh biết chuyện gì xảy ra với tôi không ? Có 1 công ty nước ngoài đề nghị tôi làm trợ lý cho họ đấy.
- Vậy hả ?
- Tôi phân vân ghê lắm, công việc đó hấp dẫn thật, nhưng tôi sợ vượt quá khả năng của mình
- Có thê?
Thúy Văn không kềm được nữa, cô khẽ nhíu mày :
- Hôm nay anh rất lạ, có chuyện gì vậy anh Trí ?
Hữu Trí thẩn thời quay lại nhìn cô :
- Cô đã bao giờ nghe người lớn kể về nguồn gốc của mình chưa, Thúy Văn ?
- Hả, anh nói gì ? - Thúy Văn ngẩn ngơ nhìn lại anh.
- Cô có biết ông Nhị không phải là cha ruột của cô không ? Từ đó giờ cô có bao giờ hoài nghi điều đó không ?
Thúy Văn ngồi lặng người . Bỗng nhiên cô sợ run lên, cô thì thào :
- Tại sao anh hỏi như vậy ? Anh đã điều tra về gốc gác tôi sao ? Tại sao anh soi mói như vậy, anh muốn làm gì tôi đây ?
Hữu Trí trầm ngâm :
- Tôi không soi mói cộ Mọi chuyện tự nó đến, đến mức làm tôi choáng váng cả người, tôi không biết sự thật đó là điều đáng vui hay đáng buồn nữa
- Sự thật gì ? Anh biết gì về tôi chứ, anh nói nhanh đi.
- Tôi không biết mẹ cô là ai, nhưng có 1 điều tôi biết chắc chắn cô là em gái tôi, cô cùng cha với tôi. Mẹ tôi nói với tôi điều đó, không hề hư cấu đâu.
Hoàng Thu Dung