Uyển Thư cô nguẩy đầu đi chỗ khác:
− Đừng đi quá xa như vậy Yoshihiro. Yoshihiro ngẩng lên, nhưng đôi mắt không rời khỏi khuôn mặt cô:
− Cô không yêu tôi? − Tôi không biết. Tôi không thể trả lời ngay được. − Tại sao? Uyển Thư! Tôi không tin cô không bị tôi khuất phục. − Sao anh có thể nóng nảy thế, gần như không còn là anh nữa. − Tôi như vậy sao? Yoshihiro nói và buông tay xuống, cái nhìn rừng rực như dịu đi. Thấy anh như vậy, Uyển Thư đỡ ngại hơn. Cô đứng nhích ra, nói một cách trầm tĩnh:
− Đừng dùng người này để lấp chỗ trống do người kia để lại. Sau đó, khi tỉnh mộng sẽ chán chường lắm, anh biết không? Yoshihiro có vẻ tự ái, anh cau mặt:
− Cô nghĩ tôi như vậy? − Hành động của anh bắt tôi phải nghĩ như vậy. Và tôi thấy sợ. − Hãy nói thật đi! Cô nghĩ gì về tôi? Uyển Thư im lặng suy nghĩ, cân nhắc. Cô chưa biết trả lời thế nào thì anh đã nói như nhắc:
− Vui lòng đừng nói câu:
− "Anh là sếp của tôi". Uyển Thư thở dài:
− Vậy mà đó là câu tôi muốn nói nhất đó. − Đừng chọc tức tôi, Uyển Thư. Uyển Thư cân nhắc rất lâu rồi nói thận trọng:
− Chị Fujikawa...
Yoshihiro chận lại:
− Fujikawa là Fujikawa, cô là cô, và tôi không hề lẫn lộn hai người, cũng không lấp chỗ trống. Không có cô thì rồi tôi và cô ấy cũng chia tay thôi. Uyển Thư thở nhẹ, đứng im. Thái độ bồn chồn nóng nảy của Yoshihiro làm cô không yên tâm. Hôm nay anh làm sao vậy? Yoshihiro quay lại, nheo mắt nhìn Uyển Thư:
− Tôi không tin cô từ chối tôi, và cô cũng yêu tôi như tôi đã yêu cô vậy. Khi cô trở lại công ty, tôi biết chắc điều đó. Uyển Thư phản đối yếu ớt:
− Đó là trách nhiệm. − Không ai buộc cô phải có trách nhiệm với công ty, trừ phi cô yêu sếp của mình − Tại sao anh khống chế tôi kiểu đó? Ngay cả trong tình cảm, anh cũng tỏ ra mình là sếp nữa sao? Yoshihiro dịu giọng:
− Tôi buộc phải nói thẳng, vì không chịu nổi thái độ hoài nghi của cô. Uyển Thư cười âm thầm một mình:
− Trong chuyện này, tôi không thể thiếu thận trọng, tôi không còn là cô bé để cho phép mình vấp ngã. − Vấp ngã à? Trừ phi cô yêu một tên sở khanh. − Tôi không nghĩ mình yêu được người sở khanh, chỉ sợ mình mù quáng. − Mù quáng? − Tôi không muốn vôi vã tin, khi anh đang bị thất tình. Yoshihiro nhìn cô chằm chằm, rồi cười khẩy:
− Tôi có vẻ của một người thất tình lắm sao? − Cả công ty đều thấy. − Và cô cũng thấy, nhưng cố tình không hiểu. Buổi tối, thấy cô đi với gia đình anh ta, tôi suýt nổi điên lên. − Anh nói cái gì? − Tôi không chịu nổi cách cô cho phép người khác sở hữu mình. − Anh đừng có nói bậy. − Cô tự ái không thừa nhận, nhưng việc làm của cô đã chứng minh. Tại sao cô không tránh xa anh ta, lòng tự trọng của cô đâu rồi? Uyển Thư không trả lời. Cô chợt quay phắt người lại bỏ đi. Yoshihiro mạnh mẽ kéo người cô lại:
− Tôi nói không đúng à? Cô sợ không dám thừa nhận chứ gì? − Tôi không muốn nói chuyện với anh nữa. − Không. Phải ở lại nói cho xong vấn đề, tôi không kiên nhẫn nổi nữa Uyển Thư cố gỡ tay anh ra, nhưng không được. Yoshihiro quát khẽ:
− Đừng có làm người ta chú ý. − Với chị Fujikawa , anh có dám coi thường như vậy không? Uyển Thư nghiến răng vì tức. Tôi không coi thường cô, nhưng tôi không chịu được quan niệm phóng khoáng của cô. Không yêu mà vẫn để cho người ta trói buộc mình , nghĩa là sao chứ ? Uyển Thư xô anh ta ra, mím môi :
− Hãy giải quyết cho xong chuyện của anh đi, đừng có soi mói người khác.
− Vấn đề không phải ở tôi, mà là ở cô kìa.
− Tôi đang không bình thường, có lẽ tôi và anh cần có thời gian suy nghĩ.
− Người cần bình tĩnh là cô chứ không phải là tôi.
− Nếu một trong hai người không bình tĩnh, thì cũng không nói được gì đâu, tôi muốn có thời gian suy nghĩ.
− Và trong thời gian đó, cô đừng có đi chơi với anh ta, tôi không kiên nhẫn những chuyện đó đâu.
− Anh độc đoán quá ! Yoshihiro thản nhiên :
− Vì tôi rất trung thực, nên tôi đòi hỏi cô cũng phải như vậy. Ngoài chuyện đó ra, tôi chiều cô tất cả. Uyển Thư nói với vẻ không vui :
− Tôi muốn có thời gian để kiểm tra lại chuyện này. Anh làm tôi bị đột ngột , nên tôi không nghĩ được gì cả.
− Cụ thể là bây giờ cô muốn gì ?
− Tôi muốn về. Yoshihiro nhìn đồng hồ, nhưng tối quá anh không thấy gì. Anh rất bực khi câu chuyện nói chưa xong lại bị cắt ngang như thế. Nhưng thấy Uyển Thư không vui, nên anh cố kiềm chế để chiều ý cô.
− Về thì về. Cả hai định đi xuống, nhưng Yoshihiro chợt nhớ ra, anh đứng lại :
− Chưa hết giờ, tàu chưa cặp bến đâu. Uyển Thư cũng vừa nhớ ra. Cô đứng yên tâm trạng nửa vời làm cô không muốn nói chuyện. Và cô chăm chú nhìn xuống mặt nước để tránh đối diện với Yoshihiro. Đứng bên cạnh Uyển Thư, Yoshihiro cũng lặng thinh. Phản ứng của cô tối nay làm anh hoàn toàn bất ngờ , thậm chí thất vọng. Từ lâu, anh biết Uyển Thư yêu mình. Và hai người đã quá hiểu nhau, quá thân nhau, chỉ cần nói ra để tất cả đều minh bạch. Thế mà cô bỗng quay ra trốn tránh. Tâm lý đó, anh không hiểu được nên thấy thất vọng. Anh quay qua , cố ý nhìn để Uyển Thư quay lại. Nhưng cô cứ ngó đăm đăm xuống mặt nước. Rõ ràng cô biết anh nhìn, nhưng muốn tránh. Anh quay chỗ khác, im lặng lấy thuốc hút. Cả anh cũng bị lây tâm trạng chán nản của Uyển Thư. Lúc nãy, anh thấy cô không hề đơn giản. Cô khó hiểu chứ không như Fujikawa. Trước đây, anh chỉ thân và yêu Fujikawa. Cô quá dễ hiểu, nên anh không có khái niệm về sự phức tạp của con gái. Bây giờ chạm phải bức tường của Uyển Thư, tự nhiên anh phải khựng lại. Lần đầu tiên ở bên nhau mà Uyển Thư im lặng lâu như vậy. im lặng với một vẻ khó hiểu. Cho đến tận lúc Yoshihiro đưa cô về , cô cũng không hé miệng nói một tiếng. Bất chợt, Yoshihiro lên tiếng một cách nóng nảy :
− Cô biến cuộc nói chuyện thân mật thành tra tấn tinh thần tôi. Tại sao như vậy Uyển Thư ? Uyển Thư nói hờ hững :
− Tôi chỉ muốn một mình suy nghĩ , mong là anh đừng áp đặt tôi.
− Thôi được , tôi sẽ không nói nữa. Anh ngừng xe, chờ cho cô bước xuống. Uyển Thư mở cửa xuống xe, rồi đi thẳng vào nhà như không hề thấy ánh mắt tối sầm của anh. Cô đi lên phòng mình, mở cửa bước vào. Cô đến ngồi trước gương, vô tình thấy vẻ mặt ủ dột của mình trong đó. Cô cố cười cho nó tươi lên, nhưng cười không nổi. Cảm thấy mệt mỏi đờ đẫn, cô vào phòng tắm, rồi chuẩn bị đi ngủ. Nhưng giấc ngủ không đến được Uyển Thư cứ lăn lộn trên giường. Không hiểu sao, đầu óc cứ chập chờn hình ảnh Yoshihiro tối nay. Đâu phải đây là lần đầu tiên cô đi chơi với anh , nhưng thái độ bất thường của anh tối nay khiến cô cứ nhớ. Uyển Thư thở dài ngồi lên, hất tóc ra phía sau. Chợt có tiếng chuông điện thoại, cô nhoài người qua bàn cầm máy, thừa biết đó là ai.
− Alô.
− Tôi có làm mất giấc ngủ của cô không ? Uyển Thư miễn cưỡng :
− Không có.
− Cô biết không, Uyển Thư ? Cô làm tôi mất ngủ. Uyển Thư không biết nói thế nào, cô trả lời một câu vô nghĩa :
− Vậy sao ?
− Lúc đến nhà đón cô, tôi nghĩ tối nay mình sẽ cởi mở với nhau , không ngờ mọi chuyện lại như vậy.
− Vâng.
− Tôi sẽ không hoài nghi, nếu anh tỏ tình vào lúc anh thật sự bình thản.
− Khi đã yêu thì nói lúc nào không quan trọng.
− Tôi nghĩ thời gian này anh đang thất tình... Yoshihiro cắt ngang :
− Đừng gán ghép.
− Mới tháng trước đây, anh còn đau khổ đến mất trí, đã bỏ việc công ty cho tôi gánh vác. Bây giờ quay lại bảo yêu tôi, liệu tôi có dám chấp nhận không ?
− Nếu tôi tệ đến vậy thì cho tôi xin lỗi. Nhưng sao cô không nghĩ tôi mất trí vì cô ? Uyển Thư đờ người hỏi nhỏ :
− Vì tôi ? Yoshihiro cười khẽ :
− Tôi thừa nhận khi nhận thiệp của Fujikawa , tôi có cảm giác hụt hẫng. Đó là tâm lý thường tình, tôi nghĩ cô hiểu. Uyển Thư lặng lẽ suy nghĩ. Cô không cảm nhận nổi Yoshihiro nghĩ gì lúc đó. Nhưng cô lý giải được , dù sao hai người đã từng yêu nhau. Dù tình cảm đã mờ nhạt, thì mất người yêu cũng là một cú sốc. Không hiểu sao bây giờ cô thấy chuyện đó nhẹ nhàng hơn nhiều. Yoshihiro vẫn cầm máy kiên nhẫn chờ. Một lát sau, anh lên tiếng :
− Cô vẫn còn đó chứ, Uyển Thư ? Uyển Thư lưỡng lự lên tiếng :
− Tôi hiểu anh muốn nói gì rồi.
− Tốt ! Vậy cô có hiểu được tâm lý tôi, khi thấy cô đi với gia đình anh ta không ?
− Tôi...
− Như thế chẳng khác nào cô thừa nhận mối quan hệ với anh ta. Tệ hơn nữa, là thừa nhận mình là người trong gia đình anh ta. " Lạy chúa ! Anh ấy bất mãn mình ". Uyển Thư nghĩ một cách bàng hoàng và sung sướng. Người ta chỉ ghen khi yêu quý người đó. Yoshihiro cũng vậy. Cô nói như giải thích :
− Tôi mong là anh đừng có hiểu sai tôi.
− Ngược lại, thái độ của cô tối nay khiến tôi thất vọng.
− Thật tình là tôi không thể làm khác được.
− Bây giờ tôi muốn có câu trả lời chính xác. Cô nghĩ gì về tôi ? Uyển Thư lưỡng lự một chút, rồi nói miễn cưỡng :
− Có lẽ anh nói đúng, khi tôi trở lại công ty là không phải tôi vì việc làm. Uyển Thư có cảm giác Yoshihiro đang lặng người đi, rồi anh nói với giọng hài lòng :
− Có nghĩa là tôi không chủ quan, phải không ?
− Vâng , anh không chủ quan.
− Vậy cô tự xem mình làm gì của tôi , Uyển Thư ?
− Điều đó, tôi không trả lời được. Yoshihiro im lặng khá lâu. Uyển Thư chủ động lên tiếng :
− Tôi có thể tắt máy được không ? Chúc anh ngủ ngon !
− Chúc cô cũng vậy. Uyển Thư tắt máy, đặt xuống bàn rồi nằm chuồi xuống giường. Cô nhìn đăm đăm lên trần nhà, nghĩ ngợi chuyện lúc nãy. Bất giác , cô chúi mặt vào gối, cười sung sướng. Sáng hôm sau, Uyển Thư dậy muộn, khi giật mình thức dậy thì đã 8 giờ. Cô nằm suy nghĩ một lát , rồi tung mền ngồi dậy, chuẩn bị đi ra ngoài. Uyển Thư đến công ty với cảm giác hồi hộp pha lẫn xấu hổ. Không phải cô xấu hổ với Yoshihiro , mà là với mọi người. Hôm trước cô và Yoshihiro cãi nhau đến nỗi cả công ty đều biết. Cô đã ngang nhiên bỏ về và nghỉ làm. Bây giờ tự mình chủ động trở lại, cô thấy quê quê. Dựng xe trong sân , cô đi vào phòng khách. Người đầu tiên cô gặp là Quang và Bích Ngọc. Thấy cô, Quang có vẻ ngạc nhiên. Cô mỉm cười hỏi trước :
− Hôm nay không có tour hả Quang ?
− Dạ , không có. Anh ta ngập ngừng một lát :
− Chị đến lấy tiền lương hả chị Thư ?
− Không phải. Sếp có trên đó không em ?
− Dạ có. Uyển Thư cười cười trước cái nhìn dò hỏi, lo ngại của Quang. Cô không hề nói điều gì đó để giải thích , chỉ chậm rãi đi lên phòng giám đốc. Cô gõ nhẹ cửa rồi đứng chờ. Trong phòng vẫn im lặng. Cô định gõ cứa thêm lần nữa thì cửa phòng bật mở , rồi Yoshihiro hiện ra ở ngoài khung cửa. Anh nghiêng đầu nhìn mặt cô :
− Tôi nghĩ sáng nay cô sẽ đến, tôi đang chờ cô đây. Uyển Thư bước vào phòng. Cô đứng im nhìn Yoshihiro đóng cửa , rồi nói một cách thận trọng :
− Tối qua, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Đến giờ , tôi cũng không dám khẳng định là mình sẽ không phạm sai lầm... Yoshihiro ngắt lời :
− Sai lầm về chuyện gì ?
− Về tất cả những gì liên quan đến anh. Thấy Yoshihiro nhướng mắt, cô nói thêm :
− Tôi đã lỡ đi quá xa. Tôi không đủ can đảm cắt đứt hoặc làm lại từ đầu , chỉ có thế chờ đợi mà thôi.
− Chờ đợi ở tôi thái độ rạch ròi, phải không Uyển Thư ?
− Vâng.
− Cô thận trọng quá. Nhưng tôi nghĩ nếu không như vậy thì không còn là Uyển Thư mà tôi biết nữa. − Tôi muốn chúng ta dừng lại, đừng để mình đi quá xa. Rồi sau đó cái gì tới tự nó sẽ tới. Yoshihiro khoanh tay trước ngực, đôi mắt vẫn không rời cô :
− Tôi không bắt cô phải nhận lời ngay , bao giờ cũng được. Tình cảm đâu cần phải vội vã. Tôi chỉ yêu cầu cô một điều. − Anh nói đi. − Hãy có thái độ rõ ràng với tất cả mối quan hệ với bạn trai của cô. Tôi ích kỷ lắm Uyển Thư. Tôi không muốn phải nhói tim hay kiềm chế, khi nghĩ rằng cô không thuộc về tôi hoàn toàn. Uyển Thư hơi tự ái. Cô định phản ứng. Nhưng rồi không muốn làm anh buồn, cô đành nén tự ái, dịu dàng :
− Tôi biết mình phải làm gì đế giữ lòng tin của người khác , nhưng mong là anh đừng giữ thành kiến. Nếu không, tôi sẽ...
− Sẽ thế nào ? − Tôi thà mất tất cả , còn hơn có tình cảm nửa vời. Thấy Yoshihiro bước tới 1 bước như định chạm vào người cô, Uyển Thư hơi lùi lại :
− Mình vẫn cứ là bạn như trước giờ, được không anh ? Sau này , chuyện gì đến rồi sẽ đến mà. Yoshihiro hơi nheo mắt nhìn cô, rồi bất chợt cười điềm đạm :
− Sẽ rất độc đoán nếu tôi bắt cô thừa nhận quyền sở hữu của tôi. Cô biết tôi dị ứng nhất câu nói nào của cô không, Uyển Thư ? Uyển Thư hiểu ngay :
− Anh không muốn tôi coi anh chỉ là sếp, phải không ? − Và hơn thế nữa, đừng bao giờ dùng từ đó với tôi. Uyển Thư gật đầu phục tùng :
− Vâng. Yoshihiro chợt cười , và nhìn cô 1 cách ý nghĩa :
− Thật ra, cô mới là sếp của tôi đó. Uyển Thư nhướng mắt :
− Tôi lộng hành đến thế sao ? − Cô sai khiến trái tim tôi thì đúng hơn. Uyển Thư che miệng cười :
− Tôi không nghĩ mình sẽ có sức mạnh đó. Nếu có, tôi sẽ sử dụng nó. − Để làm gì ? Uyển Thư cười mím miệng :
− Để bắt anh chỉ nghĩ về tôi. − Thật ra là đã như vậy rồi. Chợt Yoshihiro đưa tay về phía cô, kéo cô đến đứng gần. Giọng anh nhẹ như gió thoảng :
− Cô rất quan trọng đối với tôi, cô hiểu điều đó không ? − Tôi...
− Tôi cần một người luôn ở bên tôi khi tôi cô đơn , một người coi trọng sự nghiệp của tôi cũng là của người đó. Và trên hết , là có nữ tính. Cô hiểu không ? − Tôi đã từng cảm nhận được điều đó. Thật ra... Thấy cô không chịu nói tiếp, anh hỏi gặng :
− Thật ra thế nào ? − Thật ra, người sếp hay bắt nạt là tôi, trước đây tôi có trái tim rất yếu đuối. − Cô nhận ra điều đó từ lúc nào ? − Từ quá trình làm việc chung với anh. − Cô không coi đó là uỷ mị sao ? Uyển Thư lắc đầu :
− Ngược lại đó ,bởi vì tôi cũng bị khuất phục. Nhưng đừng vội vã tiến xa hơn, vì như vậy, tôi sẽ thấy bất an. Yoshihiro nhìn cô đăm đăm, như đang theo đuổi ý nghĩ nào đó. Cái nhìn làm Uyển Thư hơi sợ. Cô bèn đi về phía bàn làm việc. Uyển Thư mở máy rồi ngồi xuống trước màn hình. Chưa bao giờ cô có cảm giác mình nhớ công việc và thấy yên ổn như bây giờ...
Uyển Thư dừng xe trong sân, cô đang loay hoay gỡ khẩu trang thì thấy Fujikawa và Yoshihiro từ trong nhà đi ra. Trong một phút, Uyển Thư có cảm giác mình đang nằm mơ. Cô gỡ kính, nhìn Fujikawa không chớp, rồi nhìn sang Yoshihiro với vẻ ngỡ ngàng. Fujikawa đi nhanh về phía Uyển Thư. Cô chìa tay ra, giọng không nhiệt tình cũng không lạnh nhạt :
− Chào cô. Uyển Thư cười khẽ ,rồi bắt tay Fujikawa. Cô hơi ngượng với thái độ kiểu cách này , nhưng không thể làm khác được. Giọng cô mềm mỏng :
− Chào chị. Chị Fujikawa sang đây lúc nào vậy ? − Tôi vừa xuống sân bay cách đây 1 giờ. Cô Uyển Thư khoẻ không ? − Vẫn bình thường. Chị qua đây sao không cho điện cho em đi đón ? − Không cần phiền phức thế đâu, 1 người là đủ rồi. Thôi, cô lên làm việc đi nhé, chúng tôi ra ngoài 1 lát. − Vâng. Uyển Thư không hề nhìn Yoshihiro trong lúc nói chuyện với Fujikawa. Cô có cảm tưởng anh cùng tránh nhìn cô. Cô tháo găng tay mà không hay mình đã để nó rơi trên yên xe, thậm chí không đủ can đảm quay lại nhìn khi hai người ra xe. Uyển Thư đi vào phòng làm việc. Cô đến thẳng cửa sổ , vén màn nhìn xuống đường rồi tựa vào tường, thẫn thờ trông theo bóng chiếc xe ra cổng cho đến lúc nó khuất tầm nhìn. Uyển Thư gục đầu xuống tay, đầu óc đắm chìm trong nỗi thất vọng, bẽ bàng. Cô tự hỏi mình phải có thái độ thế nào với mỗi người họ. Và nếu Yoshihiro cho phép Fujikawa chất vấn về sự mâu thuẫn giữa cô và cô ta trước đây, thì cô sẽ xử sự thế nào ? Cô đứng suốt cả giờ bên cửa sổ, rồi cố kiềm chế để bước qua bàn làm việc. Khi gặp riêng Yoshihiro, cô sẽ hỏi đế biết thái độ của anh. Thế nhưng cả buổi chiều, Yoshihiro không vào phòng lần nào. Chỉ đến lúc hết giờ làm việc, Fujikawa mới bước vào phòng với thái độ rất thản nhiên :
− Uyển Thư này ! Tối này cô không có hẹn với ai chứ ? − Dạ không. Có chuyện gì không chị ? − Tôi và anh Yoshihiro muốn mời cô đi ăn tối. Tôi muốn chúng ta đi chơi như mấy lần trước , nhưng tiếc là Minh Quân đã nghỉ. Vậy cô đi với chúng tôi nhé ? Không để Uyển Thư kịp trả lời, cô nói luôn :
− Cô Uyển Thư không được từ chối đấy nhé, tôi buồn đấy. − Vâng. Tối nay em sẽ đi. − Cô về chuẩn bị đi, 7 giờ chúng tôi đến đón. Anh Yoshihiro biết nhà cô, phải không ? Uyển Thư không biết làm gì khác hơn là gật đầu , phải thừa nhận điều đó, như thừa nhận mối quan hệ riêng tư trước mặt Fujikawa. Thật là cảm giác gai người. Fujikawa chỉ nói bao nhiêu đó rồi đi ra. Còn lại 1 mình, Uyển Thư thẫn thờ ngồi xuống bàn. Thái độ của Fujikawa bình thản quá nên cô cảm thấy bị đe doạ. Cô chỉ muốn biết Yoshihiro nghĩ gì. Cô cần gặp anh ghê gớm. Nhưng lúc này, có vẻ như anh muốn tránh gặp mặt cô. Đó là thái độ lập lờ hay chính anh đang thấy khó xử ? Buổi tối, 2 người đến đón Uyển Thư. Fujikawa vào gọi cô. Khi ra xe, Fujikawa ngồi băng trước với Yoshihiro. Thái độ chủ động xa cách đó khiến cô thấy mình thật thừa thãi , nhưng không thế từ chối buổi đi chơi. Thật dở khóc dở cười. Yoshihiro yêu cầu vào riêng trong nhà hàng. Khi bước vào trong, Fujikawa chủ động ngồi cạnh Yoshihiro. Uyển Thư ngồi đối diện với 2 người. Cô mạnh dạn nhìn vào mắt Yoshihiro , với 1 cái nhìn khắc khoải. Anh cũng nhìn lại cô 1 cách điềm đạm. Và Uyển Thư thấy thà tránh né anh còn đỡ tệ hại hơn. Hầu như suốt lúc ăn, Uyển Thư ngồi im. Fujikawa vẫn như trước kia, nói chuyện không dứt. Cô chăm sóc Yoshihiro rất chu đáo. Khi thấy anh cười, cô cười giải thích :
− Mẹ bảo em phải nhắc anh ăn uống điều độ và không được đi chơi đêm. Lúc em chuẩn bi, mẹ ngồi 1 bên dặn đủ thứ, em không nhớ nổi luôn. À ! Anh biết không ? Tamara sắp ly dị đấy. − Sao vậy ? − Vì chồng nó lăng nhăng. Mà anh biết anh ta quen với ai không ? Với bạn của nó đấy. Uyển Thư cầm ly, hớp 1 ngụm nước để giữ vẻ thản nhiên. Cô kín đáo quan sát Yoshihiro, nét mặt anh có vẻ đăm chiêu. Hình như cô Tamara nào đó là người thân của anh. Giọng anh trầm ngâm :
− Anh không nghe nó nói chuyện đó. − Anh gọi điện cho cổ đi, dù sao cũng đừng nên căng thẳng quá, qua cơn giận rồi sẽ hối hận đấy. Yoshihiro nhìn Fujikawa đăm đăm, cái nhìn như muốn hỏi :
− " Có phải em rút kinh nghiệm từ chính mình không ? " Fujikawa nhìn lại anh ,rồi cúi xuống gắp thức ăn. Cô cười khẽ, thái độ như lặng lẽ hẳn đi. Khi ăn xong, mọi người vẫn ngồi lại nói chuyện, nhưng câu chuyện không còn riêng tư như lúc nãy nữa. Fujikawa chợt có vẻ nghiêm trang :
− Lúc qua đây, em nghĩ buổi đi chơi này sẽ có Minh Quân, em thích có những người bạn như trước kia. Còn cô thì sao Uyển Thư ? Uyển Thư nói thận trọng :
− Em ở đây, bạn bè vẫn gặp nhau luôn. Nên hôm nay không có anh ấy, em cũng thấy buồn. Fujikawa uống 1 ngụm nước, rồi thong thả đặt ly xuống. Cô nói với nụ cười cảnh báo :
− Không có anh ta hoá ra lại hay hơn. Vì cũng không dễ gì ba chúng ta họp mặt thế này. Minh Quân không phải là người bạn tốt của cô đâu, Uyển Thư ạ. Uyển Thư không hỏi , chỉ nhìn Fujikawa đăm đăm như chờ đợi. Thật ra, cô vô cùng sửng sốt khi chính Fujikawa nói điều đó. Yoshihiro thoáng chau mày, nhưng anh không có vẻ ngạc nhiên. Hình như anh đang suy ngẫm điều gì đó. Fujikawa nhìn Uyển Thư như đo lường , rồi nói thẳng :
− Anh ta đã xuyên tạc cô và anh Yoshihiro rất nhiều. Tôi không muốn nhắc lại cụ thể làm gì, nhưng quả thật tôi đã căm hận cô rất nhiều. − Tôi đoán anh ấy nói gì rồi. − Vậy là cô hiểu rồi phải không ? Quả thật, tôi không tin điều đó đâu Uyển Thư. Cô không phải là loại người cướp giật phải không ? Uyển Thư lặng thinh. Quả tình , cô không thể trả lời 1 câu hỏi " khủng khiếp " như thế. Fujikawa nhìn Uyển Thư đăm đăm :
− Cô trả lời đi Uyển Thư. Uyển Thư ngước lên, giọng tắc nghẽn :
− Không ai muốn mình là người như vậy cả. − Cô nói thế là tôi yên tâm rồi. Cô còn nhớ sự xích mích của chúng ta trước đây không , Uyển Thư ? − Em vẫn nhớ. − Lần đó ,tôi lên án những cô gái cướp giật hạnh phúc của người khác, và cô đã phản đối tôi. − Đến giờ em vẫn còn giữ ý kiến đó. Yoshihiro không muốn có không khí nặng nề giữa 2 cô gái, anh nói như ngăn chặn :
− Chuyện đã qua, anh muốn 2 cô đừng nhắc lại nữa. Nếu không, các cô sẽ biến buổi tiệc này thành trận cãi nhau đấy. Fujikawa cười xoà :
− Em chỉ muốn nhắc Uyển Thư nhớ thôi. Vì chuyện đó liên quan đến chuyện hôm nay.
Hoàng Thu Dung
− Đừng đi quá xa như vậy Yoshihiro. Yoshihiro ngẩng lên, nhưng đôi mắt không rời khỏi khuôn mặt cô:
− Cô không yêu tôi? − Tôi không biết. Tôi không thể trả lời ngay được. − Tại sao? Uyển Thư! Tôi không tin cô không bị tôi khuất phục. − Sao anh có thể nóng nảy thế, gần như không còn là anh nữa. − Tôi như vậy sao? Yoshihiro nói và buông tay xuống, cái nhìn rừng rực như dịu đi. Thấy anh như vậy, Uyển Thư đỡ ngại hơn. Cô đứng nhích ra, nói một cách trầm tĩnh:
− Đừng dùng người này để lấp chỗ trống do người kia để lại. Sau đó, khi tỉnh mộng sẽ chán chường lắm, anh biết không? Yoshihiro có vẻ tự ái, anh cau mặt:
− Cô nghĩ tôi như vậy? − Hành động của anh bắt tôi phải nghĩ như vậy. Và tôi thấy sợ. − Hãy nói thật đi! Cô nghĩ gì về tôi? Uyển Thư im lặng suy nghĩ, cân nhắc. Cô chưa biết trả lời thế nào thì anh đã nói như nhắc:
− Vui lòng đừng nói câu:
− "Anh là sếp của tôi". Uyển Thư thở dài:
− Vậy mà đó là câu tôi muốn nói nhất đó. − Đừng chọc tức tôi, Uyển Thư. Uyển Thư cân nhắc rất lâu rồi nói thận trọng:
− Chị Fujikawa...
Yoshihiro chận lại:
− Fujikawa là Fujikawa, cô là cô, và tôi không hề lẫn lộn hai người, cũng không lấp chỗ trống. Không có cô thì rồi tôi và cô ấy cũng chia tay thôi. Uyển Thư thở nhẹ, đứng im. Thái độ bồn chồn nóng nảy của Yoshihiro làm cô không yên tâm. Hôm nay anh làm sao vậy? Yoshihiro quay lại, nheo mắt nhìn Uyển Thư:
− Tôi không tin cô từ chối tôi, và cô cũng yêu tôi như tôi đã yêu cô vậy. Khi cô trở lại công ty, tôi biết chắc điều đó. Uyển Thư phản đối yếu ớt:
− Đó là trách nhiệm. − Không ai buộc cô phải có trách nhiệm với công ty, trừ phi cô yêu sếp của mình − Tại sao anh khống chế tôi kiểu đó? Ngay cả trong tình cảm, anh cũng tỏ ra mình là sếp nữa sao? Yoshihiro dịu giọng:
− Tôi buộc phải nói thẳng, vì không chịu nổi thái độ hoài nghi của cô. Uyển Thư cười âm thầm một mình:
− Trong chuyện này, tôi không thể thiếu thận trọng, tôi không còn là cô bé để cho phép mình vấp ngã. − Vấp ngã à? Trừ phi cô yêu một tên sở khanh. − Tôi không nghĩ mình yêu được người sở khanh, chỉ sợ mình mù quáng. − Mù quáng? − Tôi không muốn vôi vã tin, khi anh đang bị thất tình. Yoshihiro nhìn cô chằm chằm, rồi cười khẩy:
− Tôi có vẻ của một người thất tình lắm sao? − Cả công ty đều thấy. − Và cô cũng thấy, nhưng cố tình không hiểu. Buổi tối, thấy cô đi với gia đình anh ta, tôi suýt nổi điên lên. − Anh nói cái gì? − Tôi không chịu nổi cách cô cho phép người khác sở hữu mình. − Anh đừng có nói bậy. − Cô tự ái không thừa nhận, nhưng việc làm của cô đã chứng minh. Tại sao cô không tránh xa anh ta, lòng tự trọng của cô đâu rồi? Uyển Thư không trả lời. Cô chợt quay phắt người lại bỏ đi. Yoshihiro mạnh mẽ kéo người cô lại:
− Tôi nói không đúng à? Cô sợ không dám thừa nhận chứ gì? − Tôi không muốn nói chuyện với anh nữa. − Không. Phải ở lại nói cho xong vấn đề, tôi không kiên nhẫn nổi nữa Uyển Thư cố gỡ tay anh ra, nhưng không được. Yoshihiro quát khẽ:
− Đừng có làm người ta chú ý. − Với chị Fujikawa , anh có dám coi thường như vậy không? Uyển Thư nghiến răng vì tức. Tôi không coi thường cô, nhưng tôi không chịu được quan niệm phóng khoáng của cô. Không yêu mà vẫn để cho người ta trói buộc mình , nghĩa là sao chứ ? Uyển Thư xô anh ta ra, mím môi :
− Hãy giải quyết cho xong chuyện của anh đi, đừng có soi mói người khác.
− Vấn đề không phải ở tôi, mà là ở cô kìa.
− Tôi đang không bình thường, có lẽ tôi và anh cần có thời gian suy nghĩ.
− Người cần bình tĩnh là cô chứ không phải là tôi.
− Nếu một trong hai người không bình tĩnh, thì cũng không nói được gì đâu, tôi muốn có thời gian suy nghĩ.
− Và trong thời gian đó, cô đừng có đi chơi với anh ta, tôi không kiên nhẫn những chuyện đó đâu.
− Anh độc đoán quá ! Yoshihiro thản nhiên :
− Vì tôi rất trung thực, nên tôi đòi hỏi cô cũng phải như vậy. Ngoài chuyện đó ra, tôi chiều cô tất cả. Uyển Thư nói với vẻ không vui :
− Tôi muốn có thời gian để kiểm tra lại chuyện này. Anh làm tôi bị đột ngột , nên tôi không nghĩ được gì cả.
− Cụ thể là bây giờ cô muốn gì ?
− Tôi muốn về. Yoshihiro nhìn đồng hồ, nhưng tối quá anh không thấy gì. Anh rất bực khi câu chuyện nói chưa xong lại bị cắt ngang như thế. Nhưng thấy Uyển Thư không vui, nên anh cố kiềm chế để chiều ý cô.
− Về thì về. Cả hai định đi xuống, nhưng Yoshihiro chợt nhớ ra, anh đứng lại :
− Chưa hết giờ, tàu chưa cặp bến đâu. Uyển Thư cũng vừa nhớ ra. Cô đứng yên tâm trạng nửa vời làm cô không muốn nói chuyện. Và cô chăm chú nhìn xuống mặt nước để tránh đối diện với Yoshihiro. Đứng bên cạnh Uyển Thư, Yoshihiro cũng lặng thinh. Phản ứng của cô tối nay làm anh hoàn toàn bất ngờ , thậm chí thất vọng. Từ lâu, anh biết Uyển Thư yêu mình. Và hai người đã quá hiểu nhau, quá thân nhau, chỉ cần nói ra để tất cả đều minh bạch. Thế mà cô bỗng quay ra trốn tránh. Tâm lý đó, anh không hiểu được nên thấy thất vọng. Anh quay qua , cố ý nhìn để Uyển Thư quay lại. Nhưng cô cứ ngó đăm đăm xuống mặt nước. Rõ ràng cô biết anh nhìn, nhưng muốn tránh. Anh quay chỗ khác, im lặng lấy thuốc hút. Cả anh cũng bị lây tâm trạng chán nản của Uyển Thư. Lúc nãy, anh thấy cô không hề đơn giản. Cô khó hiểu chứ không như Fujikawa. Trước đây, anh chỉ thân và yêu Fujikawa. Cô quá dễ hiểu, nên anh không có khái niệm về sự phức tạp của con gái. Bây giờ chạm phải bức tường của Uyển Thư, tự nhiên anh phải khựng lại. Lần đầu tiên ở bên nhau mà Uyển Thư im lặng lâu như vậy. im lặng với một vẻ khó hiểu. Cho đến tận lúc Yoshihiro đưa cô về , cô cũng không hé miệng nói một tiếng. Bất chợt, Yoshihiro lên tiếng một cách nóng nảy :
− Cô biến cuộc nói chuyện thân mật thành tra tấn tinh thần tôi. Tại sao như vậy Uyển Thư ? Uyển Thư nói hờ hững :
− Tôi chỉ muốn một mình suy nghĩ , mong là anh đừng áp đặt tôi.
− Thôi được , tôi sẽ không nói nữa. Anh ngừng xe, chờ cho cô bước xuống. Uyển Thư mở cửa xuống xe, rồi đi thẳng vào nhà như không hề thấy ánh mắt tối sầm của anh. Cô đi lên phòng mình, mở cửa bước vào. Cô đến ngồi trước gương, vô tình thấy vẻ mặt ủ dột của mình trong đó. Cô cố cười cho nó tươi lên, nhưng cười không nổi. Cảm thấy mệt mỏi đờ đẫn, cô vào phòng tắm, rồi chuẩn bị đi ngủ. Nhưng giấc ngủ không đến được Uyển Thư cứ lăn lộn trên giường. Không hiểu sao, đầu óc cứ chập chờn hình ảnh Yoshihiro tối nay. Đâu phải đây là lần đầu tiên cô đi chơi với anh , nhưng thái độ bất thường của anh tối nay khiến cô cứ nhớ. Uyển Thư thở dài ngồi lên, hất tóc ra phía sau. Chợt có tiếng chuông điện thoại, cô nhoài người qua bàn cầm máy, thừa biết đó là ai.
− Alô.
− Tôi có làm mất giấc ngủ của cô không ? Uyển Thư miễn cưỡng :
− Không có.
− Cô biết không, Uyển Thư ? Cô làm tôi mất ngủ. Uyển Thư không biết nói thế nào, cô trả lời một câu vô nghĩa :
− Vậy sao ?
− Lúc đến nhà đón cô, tôi nghĩ tối nay mình sẽ cởi mở với nhau , không ngờ mọi chuyện lại như vậy.
− Vâng.
− Tôi sẽ không hoài nghi, nếu anh tỏ tình vào lúc anh thật sự bình thản.
− Khi đã yêu thì nói lúc nào không quan trọng.
− Tôi nghĩ thời gian này anh đang thất tình... Yoshihiro cắt ngang :
− Đừng gán ghép.
− Mới tháng trước đây, anh còn đau khổ đến mất trí, đã bỏ việc công ty cho tôi gánh vác. Bây giờ quay lại bảo yêu tôi, liệu tôi có dám chấp nhận không ?
− Nếu tôi tệ đến vậy thì cho tôi xin lỗi. Nhưng sao cô không nghĩ tôi mất trí vì cô ? Uyển Thư đờ người hỏi nhỏ :
− Vì tôi ? Yoshihiro cười khẽ :
− Tôi thừa nhận khi nhận thiệp của Fujikawa , tôi có cảm giác hụt hẫng. Đó là tâm lý thường tình, tôi nghĩ cô hiểu. Uyển Thư lặng lẽ suy nghĩ. Cô không cảm nhận nổi Yoshihiro nghĩ gì lúc đó. Nhưng cô lý giải được , dù sao hai người đã từng yêu nhau. Dù tình cảm đã mờ nhạt, thì mất người yêu cũng là một cú sốc. Không hiểu sao bây giờ cô thấy chuyện đó nhẹ nhàng hơn nhiều. Yoshihiro vẫn cầm máy kiên nhẫn chờ. Một lát sau, anh lên tiếng :
− Cô vẫn còn đó chứ, Uyển Thư ? Uyển Thư lưỡng lự lên tiếng :
− Tôi hiểu anh muốn nói gì rồi.
− Tốt ! Vậy cô có hiểu được tâm lý tôi, khi thấy cô đi với gia đình anh ta không ?
− Tôi...
− Như thế chẳng khác nào cô thừa nhận mối quan hệ với anh ta. Tệ hơn nữa, là thừa nhận mình là người trong gia đình anh ta. " Lạy chúa ! Anh ấy bất mãn mình ". Uyển Thư nghĩ một cách bàng hoàng và sung sướng. Người ta chỉ ghen khi yêu quý người đó. Yoshihiro cũng vậy. Cô nói như giải thích :
− Tôi mong là anh đừng có hiểu sai tôi.
− Ngược lại, thái độ của cô tối nay khiến tôi thất vọng.
− Thật tình là tôi không thể làm khác được.
− Bây giờ tôi muốn có câu trả lời chính xác. Cô nghĩ gì về tôi ? Uyển Thư lưỡng lự một chút, rồi nói miễn cưỡng :
− Có lẽ anh nói đúng, khi tôi trở lại công ty là không phải tôi vì việc làm. Uyển Thư có cảm giác Yoshihiro đang lặng người đi, rồi anh nói với giọng hài lòng :
− Có nghĩa là tôi không chủ quan, phải không ?
− Vâng , anh không chủ quan.
− Vậy cô tự xem mình làm gì của tôi , Uyển Thư ?
− Điều đó, tôi không trả lời được. Yoshihiro im lặng khá lâu. Uyển Thư chủ động lên tiếng :
− Tôi có thể tắt máy được không ? Chúc anh ngủ ngon !
− Chúc cô cũng vậy. Uyển Thư tắt máy, đặt xuống bàn rồi nằm chuồi xuống giường. Cô nhìn đăm đăm lên trần nhà, nghĩ ngợi chuyện lúc nãy. Bất giác , cô chúi mặt vào gối, cười sung sướng. Sáng hôm sau, Uyển Thư dậy muộn, khi giật mình thức dậy thì đã 8 giờ. Cô nằm suy nghĩ một lát , rồi tung mền ngồi dậy, chuẩn bị đi ra ngoài. Uyển Thư đến công ty với cảm giác hồi hộp pha lẫn xấu hổ. Không phải cô xấu hổ với Yoshihiro , mà là với mọi người. Hôm trước cô và Yoshihiro cãi nhau đến nỗi cả công ty đều biết. Cô đã ngang nhiên bỏ về và nghỉ làm. Bây giờ tự mình chủ động trở lại, cô thấy quê quê. Dựng xe trong sân , cô đi vào phòng khách. Người đầu tiên cô gặp là Quang và Bích Ngọc. Thấy cô, Quang có vẻ ngạc nhiên. Cô mỉm cười hỏi trước :
− Hôm nay không có tour hả Quang ?
− Dạ , không có. Anh ta ngập ngừng một lát :
− Chị đến lấy tiền lương hả chị Thư ?
− Không phải. Sếp có trên đó không em ?
− Dạ có. Uyển Thư cười cười trước cái nhìn dò hỏi, lo ngại của Quang. Cô không hề nói điều gì đó để giải thích , chỉ chậm rãi đi lên phòng giám đốc. Cô gõ nhẹ cửa rồi đứng chờ. Trong phòng vẫn im lặng. Cô định gõ cứa thêm lần nữa thì cửa phòng bật mở , rồi Yoshihiro hiện ra ở ngoài khung cửa. Anh nghiêng đầu nhìn mặt cô :
− Tôi nghĩ sáng nay cô sẽ đến, tôi đang chờ cô đây. Uyển Thư bước vào phòng. Cô đứng im nhìn Yoshihiro đóng cửa , rồi nói một cách thận trọng :
− Tối qua, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Đến giờ , tôi cũng không dám khẳng định là mình sẽ không phạm sai lầm... Yoshihiro ngắt lời :
− Sai lầm về chuyện gì ?
− Về tất cả những gì liên quan đến anh. Thấy Yoshihiro nhướng mắt, cô nói thêm :
− Tôi đã lỡ đi quá xa. Tôi không đủ can đảm cắt đứt hoặc làm lại từ đầu , chỉ có thế chờ đợi mà thôi.
− Chờ đợi ở tôi thái độ rạch ròi, phải không Uyển Thư ?
− Vâng.
− Cô thận trọng quá. Nhưng tôi nghĩ nếu không như vậy thì không còn là Uyển Thư mà tôi biết nữa. − Tôi muốn chúng ta dừng lại, đừng để mình đi quá xa. Rồi sau đó cái gì tới tự nó sẽ tới. Yoshihiro khoanh tay trước ngực, đôi mắt vẫn không rời cô :
− Tôi không bắt cô phải nhận lời ngay , bao giờ cũng được. Tình cảm đâu cần phải vội vã. Tôi chỉ yêu cầu cô một điều. − Anh nói đi. − Hãy có thái độ rõ ràng với tất cả mối quan hệ với bạn trai của cô. Tôi ích kỷ lắm Uyển Thư. Tôi không muốn phải nhói tim hay kiềm chế, khi nghĩ rằng cô không thuộc về tôi hoàn toàn. Uyển Thư hơi tự ái. Cô định phản ứng. Nhưng rồi không muốn làm anh buồn, cô đành nén tự ái, dịu dàng :
− Tôi biết mình phải làm gì đế giữ lòng tin của người khác , nhưng mong là anh đừng giữ thành kiến. Nếu không, tôi sẽ...
− Sẽ thế nào ? − Tôi thà mất tất cả , còn hơn có tình cảm nửa vời. Thấy Yoshihiro bước tới 1 bước như định chạm vào người cô, Uyển Thư hơi lùi lại :
− Mình vẫn cứ là bạn như trước giờ, được không anh ? Sau này , chuyện gì đến rồi sẽ đến mà. Yoshihiro hơi nheo mắt nhìn cô, rồi bất chợt cười điềm đạm :
− Sẽ rất độc đoán nếu tôi bắt cô thừa nhận quyền sở hữu của tôi. Cô biết tôi dị ứng nhất câu nói nào của cô không, Uyển Thư ? Uyển Thư hiểu ngay :
− Anh không muốn tôi coi anh chỉ là sếp, phải không ? − Và hơn thế nữa, đừng bao giờ dùng từ đó với tôi. Uyển Thư gật đầu phục tùng :
− Vâng. Yoshihiro chợt cười , và nhìn cô 1 cách ý nghĩa :
− Thật ra, cô mới là sếp của tôi đó. Uyển Thư nhướng mắt :
− Tôi lộng hành đến thế sao ? − Cô sai khiến trái tim tôi thì đúng hơn. Uyển Thư che miệng cười :
− Tôi không nghĩ mình sẽ có sức mạnh đó. Nếu có, tôi sẽ sử dụng nó. − Để làm gì ? Uyển Thư cười mím miệng :
− Để bắt anh chỉ nghĩ về tôi. − Thật ra là đã như vậy rồi. Chợt Yoshihiro đưa tay về phía cô, kéo cô đến đứng gần. Giọng anh nhẹ như gió thoảng :
− Cô rất quan trọng đối với tôi, cô hiểu điều đó không ? − Tôi...
− Tôi cần một người luôn ở bên tôi khi tôi cô đơn , một người coi trọng sự nghiệp của tôi cũng là của người đó. Và trên hết , là có nữ tính. Cô hiểu không ? − Tôi đã từng cảm nhận được điều đó. Thật ra... Thấy cô không chịu nói tiếp, anh hỏi gặng :
− Thật ra thế nào ? − Thật ra, người sếp hay bắt nạt là tôi, trước đây tôi có trái tim rất yếu đuối. − Cô nhận ra điều đó từ lúc nào ? − Từ quá trình làm việc chung với anh. − Cô không coi đó là uỷ mị sao ? Uyển Thư lắc đầu :
− Ngược lại đó ,bởi vì tôi cũng bị khuất phục. Nhưng đừng vội vã tiến xa hơn, vì như vậy, tôi sẽ thấy bất an. Yoshihiro nhìn cô đăm đăm, như đang theo đuổi ý nghĩ nào đó. Cái nhìn làm Uyển Thư hơi sợ. Cô bèn đi về phía bàn làm việc. Uyển Thư mở máy rồi ngồi xuống trước màn hình. Chưa bao giờ cô có cảm giác mình nhớ công việc và thấy yên ổn như bây giờ...
Uyển Thư dừng xe trong sân, cô đang loay hoay gỡ khẩu trang thì thấy Fujikawa và Yoshihiro từ trong nhà đi ra. Trong một phút, Uyển Thư có cảm giác mình đang nằm mơ. Cô gỡ kính, nhìn Fujikawa không chớp, rồi nhìn sang Yoshihiro với vẻ ngỡ ngàng. Fujikawa đi nhanh về phía Uyển Thư. Cô chìa tay ra, giọng không nhiệt tình cũng không lạnh nhạt :
− Chào cô. Uyển Thư cười khẽ ,rồi bắt tay Fujikawa. Cô hơi ngượng với thái độ kiểu cách này , nhưng không thể làm khác được. Giọng cô mềm mỏng :
− Chào chị. Chị Fujikawa sang đây lúc nào vậy ? − Tôi vừa xuống sân bay cách đây 1 giờ. Cô Uyển Thư khoẻ không ? − Vẫn bình thường. Chị qua đây sao không cho điện cho em đi đón ? − Không cần phiền phức thế đâu, 1 người là đủ rồi. Thôi, cô lên làm việc đi nhé, chúng tôi ra ngoài 1 lát. − Vâng. Uyển Thư không hề nhìn Yoshihiro trong lúc nói chuyện với Fujikawa. Cô có cảm tưởng anh cùng tránh nhìn cô. Cô tháo găng tay mà không hay mình đã để nó rơi trên yên xe, thậm chí không đủ can đảm quay lại nhìn khi hai người ra xe. Uyển Thư đi vào phòng làm việc. Cô đến thẳng cửa sổ , vén màn nhìn xuống đường rồi tựa vào tường, thẫn thờ trông theo bóng chiếc xe ra cổng cho đến lúc nó khuất tầm nhìn. Uyển Thư gục đầu xuống tay, đầu óc đắm chìm trong nỗi thất vọng, bẽ bàng. Cô tự hỏi mình phải có thái độ thế nào với mỗi người họ. Và nếu Yoshihiro cho phép Fujikawa chất vấn về sự mâu thuẫn giữa cô và cô ta trước đây, thì cô sẽ xử sự thế nào ? Cô đứng suốt cả giờ bên cửa sổ, rồi cố kiềm chế để bước qua bàn làm việc. Khi gặp riêng Yoshihiro, cô sẽ hỏi đế biết thái độ của anh. Thế nhưng cả buổi chiều, Yoshihiro không vào phòng lần nào. Chỉ đến lúc hết giờ làm việc, Fujikawa mới bước vào phòng với thái độ rất thản nhiên :
− Uyển Thư này ! Tối này cô không có hẹn với ai chứ ? − Dạ không. Có chuyện gì không chị ? − Tôi và anh Yoshihiro muốn mời cô đi ăn tối. Tôi muốn chúng ta đi chơi như mấy lần trước , nhưng tiếc là Minh Quân đã nghỉ. Vậy cô đi với chúng tôi nhé ? Không để Uyển Thư kịp trả lời, cô nói luôn :
− Cô Uyển Thư không được từ chối đấy nhé, tôi buồn đấy. − Vâng. Tối nay em sẽ đi. − Cô về chuẩn bị đi, 7 giờ chúng tôi đến đón. Anh Yoshihiro biết nhà cô, phải không ? Uyển Thư không biết làm gì khác hơn là gật đầu , phải thừa nhận điều đó, như thừa nhận mối quan hệ riêng tư trước mặt Fujikawa. Thật là cảm giác gai người. Fujikawa chỉ nói bao nhiêu đó rồi đi ra. Còn lại 1 mình, Uyển Thư thẫn thờ ngồi xuống bàn. Thái độ của Fujikawa bình thản quá nên cô cảm thấy bị đe doạ. Cô chỉ muốn biết Yoshihiro nghĩ gì. Cô cần gặp anh ghê gớm. Nhưng lúc này, có vẻ như anh muốn tránh gặp mặt cô. Đó là thái độ lập lờ hay chính anh đang thấy khó xử ? Buổi tối, 2 người đến đón Uyển Thư. Fujikawa vào gọi cô. Khi ra xe, Fujikawa ngồi băng trước với Yoshihiro. Thái độ chủ động xa cách đó khiến cô thấy mình thật thừa thãi , nhưng không thế từ chối buổi đi chơi. Thật dở khóc dở cười. Yoshihiro yêu cầu vào riêng trong nhà hàng. Khi bước vào trong, Fujikawa chủ động ngồi cạnh Yoshihiro. Uyển Thư ngồi đối diện với 2 người. Cô mạnh dạn nhìn vào mắt Yoshihiro , với 1 cái nhìn khắc khoải. Anh cũng nhìn lại cô 1 cách điềm đạm. Và Uyển Thư thấy thà tránh né anh còn đỡ tệ hại hơn. Hầu như suốt lúc ăn, Uyển Thư ngồi im. Fujikawa vẫn như trước kia, nói chuyện không dứt. Cô chăm sóc Yoshihiro rất chu đáo. Khi thấy anh cười, cô cười giải thích :
− Mẹ bảo em phải nhắc anh ăn uống điều độ và không được đi chơi đêm. Lúc em chuẩn bi, mẹ ngồi 1 bên dặn đủ thứ, em không nhớ nổi luôn. À ! Anh biết không ? Tamara sắp ly dị đấy. − Sao vậy ? − Vì chồng nó lăng nhăng. Mà anh biết anh ta quen với ai không ? Với bạn của nó đấy. Uyển Thư cầm ly, hớp 1 ngụm nước để giữ vẻ thản nhiên. Cô kín đáo quan sát Yoshihiro, nét mặt anh có vẻ đăm chiêu. Hình như cô Tamara nào đó là người thân của anh. Giọng anh trầm ngâm :
− Anh không nghe nó nói chuyện đó. − Anh gọi điện cho cổ đi, dù sao cũng đừng nên căng thẳng quá, qua cơn giận rồi sẽ hối hận đấy. Yoshihiro nhìn Fujikawa đăm đăm, cái nhìn như muốn hỏi :
− " Có phải em rút kinh nghiệm từ chính mình không ? " Fujikawa nhìn lại anh ,rồi cúi xuống gắp thức ăn. Cô cười khẽ, thái độ như lặng lẽ hẳn đi. Khi ăn xong, mọi người vẫn ngồi lại nói chuyện, nhưng câu chuyện không còn riêng tư như lúc nãy nữa. Fujikawa chợt có vẻ nghiêm trang :
− Lúc qua đây, em nghĩ buổi đi chơi này sẽ có Minh Quân, em thích có những người bạn như trước kia. Còn cô thì sao Uyển Thư ? Uyển Thư nói thận trọng :
− Em ở đây, bạn bè vẫn gặp nhau luôn. Nên hôm nay không có anh ấy, em cũng thấy buồn. Fujikawa uống 1 ngụm nước, rồi thong thả đặt ly xuống. Cô nói với nụ cười cảnh báo :
− Không có anh ta hoá ra lại hay hơn. Vì cũng không dễ gì ba chúng ta họp mặt thế này. Minh Quân không phải là người bạn tốt của cô đâu, Uyển Thư ạ. Uyển Thư không hỏi , chỉ nhìn Fujikawa đăm đăm như chờ đợi. Thật ra, cô vô cùng sửng sốt khi chính Fujikawa nói điều đó. Yoshihiro thoáng chau mày, nhưng anh không có vẻ ngạc nhiên. Hình như anh đang suy ngẫm điều gì đó. Fujikawa nhìn Uyển Thư như đo lường , rồi nói thẳng :
− Anh ta đã xuyên tạc cô và anh Yoshihiro rất nhiều. Tôi không muốn nhắc lại cụ thể làm gì, nhưng quả thật tôi đã căm hận cô rất nhiều. − Tôi đoán anh ấy nói gì rồi. − Vậy là cô hiểu rồi phải không ? Quả thật, tôi không tin điều đó đâu Uyển Thư. Cô không phải là loại người cướp giật phải không ? Uyển Thư lặng thinh. Quả tình , cô không thể trả lời 1 câu hỏi " khủng khiếp " như thế. Fujikawa nhìn Uyển Thư đăm đăm :
− Cô trả lời đi Uyển Thư. Uyển Thư ngước lên, giọng tắc nghẽn :
− Không ai muốn mình là người như vậy cả. − Cô nói thế là tôi yên tâm rồi. Cô còn nhớ sự xích mích của chúng ta trước đây không , Uyển Thư ? − Em vẫn nhớ. − Lần đó ,tôi lên án những cô gái cướp giật hạnh phúc của người khác, và cô đã phản đối tôi. − Đến giờ em vẫn còn giữ ý kiến đó. Yoshihiro không muốn có không khí nặng nề giữa 2 cô gái, anh nói như ngăn chặn :
− Chuyện đã qua, anh muốn 2 cô đừng nhắc lại nữa. Nếu không, các cô sẽ biến buổi tiệc này thành trận cãi nhau đấy. Fujikawa cười xoà :
− Em chỉ muốn nhắc Uyển Thư nhớ thôi. Vì chuyện đó liên quan đến chuyện hôm nay.
Hoàng Thu Dung
tranthihien82@gmail.com

27/06/2011 14:49
TOI CAM THAY MAINH RAT THICH BO PHIM TINHNHUTIANANG, CAC DIEN VIEN DONG RAT HAP DAN NGUOI XEM DAT BIET TOI THAY BAI HAT MA CA SI NGUYEN VU THE HIEN RATPHU HOP VOI BO PHIM VA GAY CAM XUC CHO TOI.
Phân trang 1/1
1

